Bài viết

NGƯỜI Y TÁ VÀ CÁNH RỪNG KHÔNG NGỦ

Ký ức về những đêm di chuyển và làm việc giữa cánh rừng Trường Sơn không bao giờ ngủ, nơi con người luôn trong trạng thái sẵn sàng cứu người.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Trường Sơn, có những đêm không ai thực sự được ngủ.

Không phải vì thiếu thời gian.

Mà vì không ai dám ngủ trọn vẹn.

Bác Lê Thị Mai đã quen với điều đó.

Những đêm rừng sâu luôn có tiếng động lạ.

Tiếng côn trùng.

Tiếng gió thổi qua tán cây.

Và đôi khi là tiếng gọi khẩn cấp từ các hướng tiền tuyến.

Trạm phẫu không cố định mãi một chỗ.

Có những thời điểm phải di chuyển theo đội hình để tránh nguy hiểm và tiếp cận gần hơn với thương binh.

Những chuyến đi ban đêm bắt đầu trong im lặng.

Không đèn.

Không tiếng nói lớn.

Chỉ có những bước chân nhẹ trên đất rừng ẩm ướt.

Bác Mai cùng đội y tá mang theo túi thuốc nhỏ, cáng cứu thương và vài dụng cụ cơ bản.

Mỗi bước đi đều phải cẩn trọng.

Rừng Trường Sơn ban đêm rất dễ lạc.

Chỉ cần chệch hướng, cả đội có thể mất phương hướng.

Có những lúc phải dừng lại giữa rừng để chờ tín hiệu từ đơn vị dẫn đường.

Không ai ngồi xuống lâu.

Tất cả đều trong trạng thái sẵn sàng.

Một lần, giữa đêm tối, họ nhận được thông tin có thương binh cần cấp cứu khẩn ở cách trạm vài cây số.

Đội y tá lập tức lên đường.

Bác Mai đi ở giữa đội hình, tay luôn giữ chặt túi thuốc.

Trời tối đến mức không nhìn rõ người đi trước.

Chỉ nghe tiếng thở và tiếng bước chân lẫn trong rừng.

Khi đến nơi, thương binh đang nằm giữa một khoảng đất trống nhỏ.

Không giường.

Không ánh sáng rõ ràng.

Chỉ có ánh đèn pin che kín.

Bác Mai lập tức làm việc.

Không có thời gian để suy nghĩ.

Chỉ có hành động.

Sau khi sơ cứu tạm thời, thương binh được chuyển về trạm phẫu.

Cả quá trình diễn ra trong im lặng tuyệt đối của rừng đêm.

Khi quay trở về, trời gần sáng.

Sương mù bắt đầu phủ dày.

Mọi người đều mệt.

Nhưng không ai dừng lại.

Vì họ biết còn rất nhiều người đang chờ.

Bác Mai từng nói:

“Trong cánh rừng ấy, không có khái niệm đêm hay ngày. Chỉ có lúc cần cứu người và lúc phải tiếp tục đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn