Bài viết

NGƯỜI Y TÁ VÀ CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG NGƯỜI ĐÃ NẰM LẠI

Tác giả : Phạm Thị Phương Anh

Hà Nội22/08/2026phường An Biên (phường An Biên)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người y tá Đại đội 913 và ký ức về đồng đội

Trong số những cựu thanh niên xung phong Đại đội 913, bà Trần Thị Học là người vẫn nhớ rất rõ những năm tháng làm y tá giữa chiến trường.

Công việc của bà không chỉ là chăm sóc thương binh. Nhiều khi bà phải chạy giữa những trận bom, băng bó vết thương cho đồng đội ngay trên mặt đường.

Đại đội 913 được giao nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên những tuyến đường trọng điểm của Bắc Thái. Vì vậy, các đội viên thường xuyên phải làm việc giữa vùng bị máy bay Mỹ đánh phá.

Bom vừa ngừng, họ lại ra đường. Có người san đất, có người sửa đường, có người cứu thương.

Ngày 29/12/1972 là ký ức đau buồn nhất đối với bà Học. Một trận bom đánh xuống đoạn đường 16A qua xóm Ao Sen đã khiến 5 đội viên hy sinh và 8 người bị thương.

Trong số đó có Nông Thị Đằm.

Bà Học kể rằng Đằm bị mảnh bom cắm sâu vào ngực, máu chảy rất nhiều. Bà cố gắng dùng mọi cách để cầm máu nhưng tình trạng của Đằm quá nặng.

Trong giây phút ấy, Đằm vẫn tỉnh táo. Chị biết mình có thể không qua khỏi và nói với người y tá đừng vì mình mà dừng lại, bởi phía trước vẫn còn những đồng đội đang cần được cứu.

Câu nói ấy đã trở thành một ký ức ám ảnh đối với bà Học suốt nhiều năm.

Sau trận bom, năm người được đồng đội khâm liệm và mai táng. Những người bị thương được đưa đi cấp cứu.

Nhưng công việc chưa kết thúc.

Đường vẫn phải thông.

Những đội viên còn lại quay trở lại hiện trường, san lấp hố bom và sửa đường. Hàng trăm xe cơ giới đang chờ.

Có thể nói, trong chiến tranh, những người như bà Học không chỉ chiến đấu với bom đạn. Họ còn chiến đấu với thời gian, với sự thiếu thốn thuốc men và với nỗi đau khi chứng kiến đồng đội lần lượt ngã xuống.

Nửa thế kỷ sau, khi mái tóc đã bạc, bà vẫn nhớ từng người.

Đối với bà, những người hy sinh không chỉ là những cái tên trong danh sách liệt sĩ. Họ là những người bạn từng cùng ăn, cùng ngủ, cùng làm việc và cùng chia sẻ tuổi trẻ.

Vì thế, bà và các đồng đội luôn mong có một tấm bia ghi dấu nơi 5 đội viên Đại đội 913 đã hy sinh.

Đó là cách để người sống nói với người đã khuất rằng: chúng tôi vẫn nhớ các bạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn