Người Y Tá Và Chiếc Khăn Mùi Xoa
Người Y Tá Và Chiếc Khăn Mùi Xoa
Trạm quân y nằm sâu trong rừng.
Một chiều cuối năm 1972, họ tiếp nhận một thương binh trẻ bị thương rất nặng.
Trong lúc thay băng, cô y tá Hương phát hiện trong túi áo anh có một chiếc khăn mùi xoa màu xanh nhạt.
Trên góc khăn thêu vụng về hai chữ: "Đợi anh".
Cô gấp lại cẩn thận rồi đặt dưới gối cho anh.
Những ngày sau đó, mỗi khi tỉnh dậy, việc đầu tiên anh làm là tìm chiếc khăn.
Một lần, Hương hỏi:
— Người yêu tặng à?
Anh gật đầu.
— Trước lúc đi cô ấy đưa tôi và bảo giữ lấy đến ngày cưới.
Anh cười rất hiền.
Nhưng rồi vết thương trở nặng.
Trước lúc ra đi, anh nhờ Hương giữ giúp chiếc khăn và nếu có thể hãy tìm cách gửi về quê.
Nhiều năm sau hòa bình, Hương lần theo địa chỉ cũ tìm đến ngôi làng nhỏ.
Người con gái năm xưa vẫn chưa lập gia đình.
Khi nhận lại chiếc khăn, chị lặng người rất lâu.
Rồi nhẹ nhàng áp nó lên má.
Không ai nói gì.
Ngoài sân, gió thổi qua giàn thiên lý.
Mùi hương dịu nhẹ lan trong không khí.
Giống như lời hẹn năm nào vẫn còn đâu đó, chưa bao giờ mất đi.



