Người yêu thời kháng chiến
Trong một buổi chiều nắng nhạt của năm 2025, tôi ngồi thẩn thơ trên băng ghế đá nhìn ra dòng sông Hàn mênh mông sóng nước. Thành phố Đà Nẵng đang rộn ràng chuẩn bị cho những ngày lễ lớn, nhưng trong lòng tôi, một người lính già đã đi qua hai thế kỷ, những ký ức về thời hoa lửa vẫn chưa bao giờ nguôi ngoai. Đang mải mê đuổi theo những cánh hải âu, một giọng nói dịu nhẹ nhưng run rẩy bỗng vang lên bên cạnh: "Anh Thành... có phải anh đó không?" Tôi giật mình quay lại. Trước mắt tôi là một cụ bà với
Trong một buổi chiều nắng nhạt của năm 2025, tôi ngồi thẩn thơ trên băng ghế đá nhìn ra dòng sông Hàn mênh mông sóng nước. Thành phố Đà Nẵng đang rộn ràng chuẩn bị cho những ngày lễ lớn, nhưng trong lòng tôi, một người lính già đã đi qua hai thế kỷ, những ký ức về thời hoa lửa vẫn chưa bao giờ nguôi ngoai. Đang mải mê đuổi theo những cánh hải âu, một giọng nói dịu nhẹ nhưng run rẩy bỗng vang lên bên cạnh: "Anh Thành... có phải anh đó không?" Tôi giật mình quay lại. Trước mắt tôi là một cụ bà với



