NGƯỜIN LÁI XE THẦM LẶNG
Câu chuyện người chiến sỹ lái xe
Bác tên là Phạm Thanh Nhâm sinh năm 1947, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn ngổn ngang khói lửa. Năm 19 tuổi, khi đang là sinh viên trường sư phạm với bao ước mơ đứng trên bục giảng, bác đã gác lại tất cả để khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Quyết định ấy không phải là bồng bột của tuổi trẻ, mà là sự lựa chọn dứt khoát của một người con hiểu rằng Tổ quốc đang cần.
Những ngày đầu trong quân ngũ, bác được huấn luyện trở thành lái xe vận tải – một nhiệm vụ tưởng chừng thầm lặng nhưng lại mang ý nghĩa sống còn nơi chiến trường. Không lâu sau, với bản lĩnh và sự chín chắn, bác được giao trọng trách đội trưởng đội xe vận chuyển. Từ đó, cuộc đời bác gắn liền với những cung đường bom đạn, với tiếng máy xe gầm vang giữa núi rừng và những chuyến hàng tiếp tế xuyên đêm. Chiến trường khi ấy không chỉ có súng đạn trực diện, mà còn là cuộc chiến với thời gian, với địa hình hiểm trở và sự truy kích liên tục của kẻ thù. Những cung đường Trường Sơn hun hút, ban ngày bị máy bay oanh tạc, ban đêm lại phải tranh thủ từng giờ để vận chuyển vũ khí, lương thực vào tuyến trong. Là đội trưởng, bác không chỉ cầm lái mà còn phải tổ chức, chỉ huy, bảo vệ từng chuyến xe, từng con người. Có những đêm mưa rừng xối xả, đường trơn trượt, xe sa lầy, bác cùng đồng đội phải lội bùn, dùng sức người kéo từng bánh xe lên. Có những lúc bom rơi ngay trước mũi xe, đất đá vùi lấp con đường, bác bình tĩnh chỉ huy anh em mở đường, quyết không để chuyến hàng bị gián đoạn. Bác từng nói với đồng đội: “Xe có thể hỏng, đường có thể tắc, nhưng nhiệm vụ thì không được phép dừng.” Một lần, trong một chuyến vận chuyển khẩn cấp, đoàn xe của bác bị máy bay địch phát hiện. Bom trút xuống liên hồi. Một chiếc xe trong đội trúng bom, bốc cháy dữ dội. Không chút do dự, bác cùng đồng đội lao vào cứu người và tìm cách di chuyển hàng hóa khỏi khu vực nguy hiểm. Dưới làn đạn, giữa lằn ranh sinh tử, bác vẫn giữ được sự tỉnh táo của một người chỉ huy. Nhờ đó, phần lớn hàng hóa được bảo toàn, đồng đội được đưa ra khỏi vòng nguy hiểm. Những năm tháng ấy, bác và đồng đội sống trong gian khổ, thiếu thốn, đối mặt với cái chết từng ngày. Ngày đất nước thống nhất, bác trở về, mái tóc đã điểm bạc, nhưng ánh mắt vẫn sáng lên niềm tin. bác không trở lại giảng đường như trước mà trở về cống hiến gắn bó với quê hương. Nhưng những gì anh đã trải qua chính là một “bài giảng” sống động nhất về lòng yêu nước, về trách nhiệm và sự hy sinh.
Câu chuyện của bác không ồn ào, không hào nhoáng, nhưng là biểu tượng của một thế hệ dám gác lại ước mơ riêng để viết nên lịch sử chung. Từ một sinh viên sư phạm trở thành đội trưởng đội xe giữa chiến trường, bác đã chọn con đường khó khăn hơn – và cũng là con đường đáng tự hào nhất của đời mình "Người chiến sỹ lái xe thầm lặng".



