Nguồn cảm hứng cho bài thơ căn dặn thanh niên
Tác giả: Phạm Thị Phương Anh
Giữa trung tuần tháng 9 năm 1950, tại rừng Nà Tu (Bắc Kạn), Liên phân đội Thanh niên xung phong 321 đang làm nhiệm vụ bảo vệ cầu Nà Cù chiến lược thì bất ngờ được đón Chủ tịch Hồ Chí Minh đến thăm. Trong bộ quần áo bà ba màu nâu giản dị và chiếc khăn quàng cổ che chòm râu, Bác hiện ra ấm áp giữa ánh đèn pin bập bùng, khiến toàn đơn vị vỡ òa trong niềm hạnh phúc.
Bác ân cần hỏi thăm từng chi tiết nhỏ về đời sống, từ bữa ăn, muối giọt cho đến chăn màn, thuốc men của chiến sĩ. Bác cũng khéo léo kiểm tra nhận thức chính trị và nhắc nhở anh em tinh thần cầu thị, không được "giấu dốt". Đột ngột, Bác đặt câu hỏi: "Đào núi có khó không?". Thấy các thanh niên còn e dè, Bác giải thích rằng việc khó đến đâu con người cũng có thể làm được, quan trọng nhất là tinh thần kiên trì và quyết tâm.
Ngay tại gian rừng đêm đó, Bác đã đọc tặng lực lượng Thanh niên xung phong bốn câu thơ bất hủ:
"Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm nên."
Bài thơ mộc mạc ấy ngay lập tức trở thành kim nam chỉ nam, là nguồn động viên lực lượng thanh niên Việt Nam hăng hái bước vào các cuộc kháng chiến và kiến quốc.



