Nguồn sức mạnh và những ký ức không quên (1)
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại của dân tộc ta, Cục Chính trị Quân chủng Phòng không - Không quân luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ là cơ quan tham mưu về công tác đảng, công tác chính trị của Đảng ủy và Bộ Tư lệnh Quân chủng. Cán bộ cơ quan Cục Chính trị dưới sự lãnh đạo của Dảng ủy và Bộ Tư lệnh Quân chủng đã thường xuyên bám sát cơ sở, có mặt ở nhiều điểm nóng trên các chiến trường, giúp các cấp lãnh đạo thực hiện có hiệu quả kế hoạch công tác đảng, công tác chính trị trong ch
Lúc sinh thời, đồng chí Đặng Tính, Chính ủy đầu tiên của Quân chủng Phòng không - Không quân, rất quan tâm viết văn, thơ tuyên truyền trên báo. Ông đã có nhiều bài thơ hay đăng trên báo Phòng không - Không quân. Nhiều lần ông dành cả ngày nghỉ, giờ nghỉ cùng các biên tập viên báo Phòng không - Không quân ghi lại những ký ức và cảm nghĩ của mình, nhất là đối với Đảng và Bác Hồ kính yêu.
Bài "Nguồn sức mạnh" do Chỉnh uỷ Đặng Tính viết ngay sau khi Bác Hồ vừa mất tháng 9/1969. Bộ Tư lệnh Quân chủng Phòng không - Không quân đã in bài viết này của Chỉnh uỷ Đặng Tính, mớ đầu cho tuyến tập văn thơ của Quân chủng, xuất bản nhân dịp kỷ niệm lần thứ 90 ngày sinh Bác Hồ (19-5-1980). Tập sách được lấy tên "Nguồn sức mạnh".
Cuối năm 1963, giữa lúc tin chiến thắng từ tuyến đầu Tổ quốc dồn dập bay về, thì một tin vui khác đã đến với chúng tôi: Ngày 22/10 năm ấy, theo quyết định của Bộ Quốc phòng, các lực lượng phòng không và không quân hợp nhất thành Quân chủng Phòng không - Không quân. Việc thành lập Quàn chủng Phòng không - Không quân đã đánh dấu bước phát triển mới của quân đội ta trước yêu cầu của tình hình mới; phù hợp với nguyện vọng tha thiết của toàn thể cán bộ, chiến sĩ các lực lượng phòng không và không quân từ lâu đã từng gắn bó mật thiết với nhau trong một nhiệm vụ, trong một tình yêu tha thiết với bầu trời Tổ quốc. Nay hợp sức hai lực lượng, đã tạo nên sức mạnh mới cùng các lực lượng vũ trang nhân dân ta bảo vệ vững chắc miền Bắc xã hội chủ nghĩa, quyết tâm giải phóng miền Nam ruột thịt.
Vừa thành lập Quân chủng được ít ngày, anh Phùng Thế Tài và tôi được Bác Hồ gọi lên báo cáo tình hình bộ đội. Nghe chúng tôi báo cáo xong, Bác đã chỉ thị nhiều vấn đề cụ thể về tổ chức lực lượng, giáo dục bộ đội, xây dựng quyết tâm sẵn sàng chiến đấu bảo vệ miền Bắc, phối hợp với chiến trường miền Nam. Bác căn dặn: "Phải phát huy được sức mạnh sau khi hợp nhất, sẵn sàng cùng các lực lượng vũ trang nhân dân ta, đập tan mọi âm mưu đen tối của đế quốc Mỹ đối với miền Bắc xã hội chủ nghĩa"...
Nhận chỉ thị của Bác ra về, lòng chúng tôi rất phấn khởi. Chúng tôi càng tin tưởng trước đà thắng lợi của cách mạng trên cả nước, trước sự trưởng thành nhanh chóng của quân đội ta nói chung và lực lượng phòng không - không quân nói riêng.
Nhìn lại quá trình hình thành và phát triển lực lượng phòng không ta, từ các đại đội hoặc tiểu đoàn phòng không trợ chiến nằm trong biên chế các đại đoàn bộ binh, đến đầu năm 1954, những tiểu đoàn pháo cao xạ đầu tiên ra trận đã lập chiến công vẻ vang, góp phần xứng đáng vào chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ. Và từ những đơn vị đầu tiên của không quân ta còn rất nhỏ bé, nay đã trưởng thành trong một Quân chủng tương đối hoàn chỉnh, có bộ đội pháo cao xạ, không quân, ra-đa. Rõ ràng Quân chủng Phòng không - Không quân được sinh ra và lớn lên trong ngọn lửa đấu tranh cách mạng của dân tộc, dưới sự lãnh đạo của Đảng ta, đứng đầu là Hồ Chủ tịch. Khi được Đảng và Bác Hồ giao nhiệm vụ, ngay từ những ngày đầu, chúng tôi đều tin tưởng Quân chủng Phòng không - Không quân nhất định làm tròn nhiệm vụ rất nặng nề, nhưng hết sức vẻ vang của mình trong giai đoạn mới của cách mạng.
Chỉ thị mới của Bác cùng với những nghị quyết của Đảng về tình hình nhiệm vụ, đã đặt ra hàng loạt vấn đề đối với Quân chủng. Nhưng nhiệm vụ then chốt nhất là làm sao cho bộ đội sẵn sàng chiến đấu thật cao, quyết tâm thật vững chắc để bắn rơi được máy bay địch, nếu chúng liều lĩnh xâm phạm vùng trời miền Bắc.
Nhiều công việc được tiến hành rất khẩn trương. Xác định đối tượng tác chiến là máy bay phản lực Mỹ, toàn Quân chủng ra sức luyện tập và trực ban sẵn sàng chiến đấu không quản ngày đêm, giá rét. Có những giấc ngủ đang ngon, bộ đội cũng vùng dậy chạy ra mâm pháo. Có những bữa ăn ba lần mới xong vì báo động, nhưng cơm vẫn hết, mọi người vẫn vui...
Thấm thoắt đã đến Tết Giáp Thìn, Tết đầu tiên từ khi Quân chủng được thành lập. Được trên thông báo: Bác Hồ sẽ đến thăm một đơn vị trong Quân chủng nhân dịp dầu năm mới! Chúng tôi thống nhất mời Bác đến thăm Đại đội 130, Trung đoàn 260, một trong những đơn vị pháo cao xạ làm nhiệm vụ bảo vệ phía đông Hà Nội. Khi Bác đến, cả đại đội ai nấy đều sung sướng đến lặng người. Mãi một lúc sau, mới bật lên những tiếng reo vui: "Bác! Bác đến! Hồ Chủ tịch muôn năm!" ...
Bác tươi cười trìu mến nhìn các chiến sĩ rồi nhanh nhẹn đi thăm nhà ngủ, câu lạc bộ, nhà bếp của đơn vị. Bác tỏ ý hài lòng về nếp sống trật tự, vệ sinh của bộ đội. Sau đó, Bác nói chuyện thân mật với cán bộ, chiến sĩ:
- Hôm nay, nhân dịp đầu xuân, Bác và các đồng chí Trung ương đến thăm các chú, Bác hỏi mọi người: Các chú ăn Tết có đủ bánh chưng, thịt mỡ, dưa hành không?
- Thưa Bác, đủ ạ!
- Các chú đã sẵn sàng chiến đấu chưa?
- Đã ạ!
Bác nói tiếp:
- Bác thấy chú nào cũng khoẻ mạnh, vui vè, Bác mừng. Đơn vị các chú được thưởng cờ, doanh trại trật tự, vệ sinh như vậy là tốt. Bác chúc các chú năm mới mạnh khoe, thắng lợi và nhờ các chú chuyển lời chúc Tết của Bác và các đồng chí Trung ương tới gia đình các chú ...
Những lời thăm hỏi ân cần của Bác, làm các chiến sĩ vô cùng xúc động. Mọi người đều lắng nghe như nuốt từng lời của Bác. Bác nói tiếp:
- Đế quốc Mỹ còn nhiều âm mưu hung ác. Các chú phải luôn luôn đề cao cảnh giác và lúc nào cũng sẵn sàng chiến đấu. Phải kiên quyết bắn rơi máy bay địch, nếu chúng liều lĩnh xâm phạm vùng trời miền Bấc nước ta. Các chú mà lập được công, Tết sang năm Bác sẽ lại đến thăm!
Bác vừa dứt lời, cả đại đội không ngớt vang lên tiếng hô:
- Kiên quyết làm theo lời Bác dạy!
- Hồ Chủ tịch muôn năm!
Không nén được tình cảm của mình ấp ủ từ bao lâu nay, các chiến sĩ ùa lại quây tròn lấy Bác. Trước khi ra về, Bác còn quay lại vẫy các chiến sĩ và nói rất vui: "Ngày Tết, các chú quên không mời Bác ăn bánh chưng, mà chỉ hô khẩu hiệu!"...



