Bài viết

“Nguy hiểm cũng phải làm,”

Bắc Ninh26/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đến gần trưa, tiếng máy bay lại vang lên.

“Máy bay!” có người hét lên.

Mọi người lập tức tản ra, tìm chỗ ẩn nấp. Bom rơi xuống. Một tiếng nổ chát chúa xé toạc không gian. Đất đá bắn tung tóe. Không khí đặc quánh mùi khói và thuốc nổ.

Hoàng nằm ép mình xuống đất, tim đập dồn dập. Khi tiếng bom ngớt dần, anh ngẩng đầu lên.

“Phúc!” Hoàng gọi.

Không có tiếng trả lời. Hoàng lao ra khỏi chỗ nấp, chạy về phía vị trí lúc nãy Phúc đang làm việc. Phúc nằm đó. Bất động. Hoàng khựng lại.

“Phúc… dậy đi…” anh nói, giọng run run.

Không có phản ứng. Hoàng quỳ xuống, lay bạn. Nhưng tất cả đã quá muộn.

Buổi chiều hôm đó, họ chôn Phúc ngay bên đường. Không có bia mộ, chỉ là một nắm đất nhỏ, đánh dấu bằng một cành cây. Hoàng đứng rất lâu trước nấm mộ. Anh không khóc. Nhưng trong lòng anh, có một điều gì đó vỡ ra. Từ ngày hôm đó, Hoàng thay đổi. Anh làm việc nhiều hơn, ít nói hơn. Nhưng trong ánh mắt, có một sự kiên định rõ ràng hơn trước. Mỗi lần sửa đường, mỗi lần lấp hố bom, Hoàng luôn là người xung phong đi đầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“Nguy hiểm cũng phải làm,” | Câu chuyện thời hoa lửa