Nguyễn Ái Quốc – Người tìm đường cứu nước
Nguyễn Ái Quốc – Người tìm đường cứu nước
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, Nguyễn Ái Quốc là biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước và ý chí giải phóng dân tộc. Khi đất nước chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp, nhân dân phải chịu cảnh lầm than, Người đã quyết tâm ra đi tìm con đường cứu nước mới cho dân tộc Việt Nam.
Ngày 5 tháng 6 năm 1911, từ bến Nhà Rồng, Nguyễn Tất Thành lên con tàu Latouche-Tréville bắt đầu hành trình tìm đường cứu nước. Suốt nhiều năm bôn ba ở châu Âu, châu Phi và châu Mỹ, Người vừa lao động kiếm sống vừa học hỏi tư tưởng tiến bộ của nhân loại. Người nhận ra rằng muốn giải phóng dân tộc phải có con đường cách mạng đúng đắn.
Năm 1930, tại Hồng Kông, Nguyễn Ái Quốc đã chủ trì hội nghị hợp nhất ba tổ chức cộng sản thành Đảng Cộng sản Việt Nam. Sự kiện này là bước ngoặt quan trọng của cách mạng Việt Nam. Từ đây, phong trào đấu tranh của nhân dân có tổ chức lãnh đạo thống nhất.
Dù bị thực dân Pháp truy nã gắt gao, Nguyễn Ái Quốc vẫn không ngừng hoạt động. Năm 1941, sau hơn 30 năm xa Tổ quốc, Người trở về Cao Bằng để trực tiếp lãnh đạo cách mạng. Trong hang Pác Bó đơn sơ, Người sống cuộc sống giản dị nhưng luôn đau đáu nghĩ về vận mệnh dân tộc.
Người đã thành lập Mặt trận Việt Minh nhằm đoàn kết toàn dân chống phát xít Nhật và thực dân Pháp. Người đi khắp các bản làng tuyên truyền, vận động nhân dân đứng lên giành độc lập. Dưới sự lãnh đạo của Người, phong trào cách mạng phát triển mạnh mẽ trên cả nước.
Tháng Tám năm 1945, thời cơ đến, Nguyễn Ái Quốc cùng Trung ương Đảng lãnh đạo nhân dân tiến hành Tổng khởi nghĩa. Chỉ trong thời gian ngắn, chính quyền ở nhiều nơi đã thuộc về nhân dân. Ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại quảng trường Ba Đình, Người đọc bản Tuyên ngôn Độc lập khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Cuộc đời của Nguyễn Ái Quốc là tấm gương lớn về lòng yêu nước, đức hy sinh và ý chí kiên cường. Người đã dành trọn cuộc đời mình cho độc lập dân tộc và tự do của nhân dân Việt Nam.



