Nguyễn Ái Quốc trở về Pác Bó
Sau gần ba mươi năm bôn ba tìm đường cứu nước, đầu năm 1941, Nguyễn Ái Quốc quyết định trở về Tổ quốc. Ngày 28 tháng 1 năm 1941, Người đặt chân về nước qua cột mốc biên giới 108, thuộc khu vực Pác Bó, Cao Bằng. Đó là một khoảnh khắc đặc biệt trong cuộc đời của Người. Từ ngày rời Việt Nam năm 1911, Nguyễn Tất Thành đã đi qua nhiều quốc gia, làm nhiều công việc, tiếp xúc với nhiều dân tộc và dành nhiều năm tìm kiếm con đường giải phóng đất nước. Sau gần ba mươi năm, Người cuối cùng đã trở lại quê hương.

Sau gần ba mươi năm bôn ba tìm đường cứu nước, đầu năm 1941, Nguyễn Ái Quốc quyết định trở về Tổ quốc. Ngày 28 tháng 1 năm 1941, Người đặt chân về nước qua cột mốc biên giới 108, thuộc khu vực Pác Bó, Cao Bằng.
Đó là một khoảnh khắc đặc biệt trong cuộc đời của Người.
Từ ngày rời Việt Nam năm 1911, Nguyễn Tất Thành đã đi qua nhiều quốc gia, làm nhiều công việc, tiếp xúc với nhiều dân tộc và dành nhiều năm tìm kiếm con đường giải phóng đất nước. Sau gần ba mươi năm, Người cuối cùng đã trở lại quê hương.
Pác Bó khi ấy là một vùng núi cao, địa hình hiểm trở, dân cư thưa thớt. Điều kiện sinh hoạt rất thiếu thốn. Nhưng chính địa điểm này lại có những thuận lợi quan trọng cho hoạt động cách mạng: gần biên giới, có địa hình thuận lợi để liên lạc và xây dựng căn cứ.
Nguyễn Ái Quốc chọn hang Pác Bó làm nơi ở và làm việc trong những ngày đầu trở về.
Cuộc sống của Người vô cùng giản dị. Người ở trong hang đá, làm việc bên một chiếc bàn đá tự nhiên và ăn những thức ăn rất đạm bạc. Những ngày tháng ấy sau này trở thành một hình ảnh quen thuộc khi nhắc đến cuộc đời hoạt động cách mạng của Người.
Nhưng phía sau cuộc sống đơn sơ ấy là một khối lượng công việc lớn.
Nguyễn Ái Quốc nhanh chóng bắt liên lạc với cán bộ cách mạng địa phương, nắm tình hình trong nước và chuẩn bị những nhiệm vụ quan trọng cho phong trào cách mạng.
Người đặc biệt chú ý đến việc xây dựng lực lượng và mở rộng khối đoàn kết dân tộc. Trong hoàn cảnh đất nước đang chịu sự thống trị của thực dân và phát xít, Người xác định nhiệm vụ cấp thiết là tập hợp toàn dân đứng lên giành độc lập.
Tháng 5 năm 1941, Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ tám được tổ chức tại Pác Bó dưới sự chủ trì của Nguyễn Ái Quốc.
Hội nghị xác định nhiệm vụ giải phóng dân tộc là nhiệm vụ hàng đầu của cách mạng Đông Dương. Hội nghị cũng quyết định thành lập Việt Nam Độc lập Đồng minh, gọi tắt là Việt Minh, nhằm tập hợp rộng rãi các tầng lớp nhân dân vào cuộc đấu tranh giành độc lập.
Đây là một quyết định có ý nghĩa quan trọng.
Nguyễn Ái Quốc hiểu rằng muốn giành được độc lập, cách mạng phải dựa vào sức mạnh của toàn dân. Vì vậy, Người chủ trương xây dựng một mặt trận đoàn kết rộng rãi, vượt qua những khác biệt về nghề nghiệp, tầng lớp và hoàn cảnh.
Tại Pác Bó, Người cũng quan tâm đến việc đào tạo cán bộ, xây dựng cơ sở cách mạng và tuyên truyền trong nhân dân.
Người thường xuyên viết tài liệu, soạn thảo các bài tuyên truyền và trực tiếp hướng dẫn cán bộ cách vận động quần chúng.
Cuộc sống tại Pác Bó tuy thiếu thốn nhưng tinh thần làm việc của Người luôn khẩn trương.
Ban ngày, Người làm việc với cán bộ, nghiên cứu tình hình và viết tài liệu. Khi có thời gian, Người đi gặp đồng bào, tìm hiểu đời sống nhân dân và vận động mọi người tham gia phong trào cách mạng.
Pác Bó từ một vùng núi hẻo lánh dần trở thành một trong những địa điểm quan trọng của cách mạng Việt Nam.
Tại đây, những quyết định quan trọng được đưa ra, những cán bộ được đào tạo và những chủ trương lớn được chuẩn bị.
Sau này, khi nhớ về những ngày tháng ấy, hình ảnh Nguyễn Ái Quốc bên hang Pác Bó thường được gắn với cuộc sống giản dị và tinh thần lạc quan. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, Người vẫn giữ niềm tin vào tương lai của đất nước.
Có thể nói, việc Nguyễn Ái Quốc trở về Pác Bó không chỉ là sự trở về về mặt địa lý. Đó còn là thời điểm Người chuyển từ nhiều năm hoạt động ở nước ngoài sang trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng trong nước.
Từ Pác Bó, Người cùng Trung ương Đảng chuẩn bị lực lượng, xây dựng mặt trận Việt Minh và từng bước đưa phong trào cách mạng tiến tới một thời kỳ mới.
Sau gần ba mươi năm xa quê hương, Nguyễn Ái Quốc đã trở về giữa núi rừng Cao Bằng. Từ hang đá Pác Bó, những công việc âm thầm nhưng quan trọng được bắt đầu – chuẩn bị cho một cuộc vận động lớn, hướng tới mục tiêu mà Người đã theo đuổi suốt cuộc đời: độc lập cho dân tộc Việt Nam.



