NGUYỄN ÁI QUỐC VÀ BẢN YÊU SÁCH CỦA NHÂN DÂN AN NAM
Năm 1919, Nguyễn Ái Quốc thay mặt những người Việt Nam yêu nước tại Pháp gửi bản “Yêu sách của nhân dân An Nam” tới Hội nghị Versailles.
từng bước tham gia các hoạt động chính trị. Tại Pháp, Người sử dụng tên Nguyễn Ái Quốc và bắt đầu hoạt động trong phong trào của những người yêu nước Việt Nam.
Năm 1919, Chiến tranh thế giới thứ nhất kết thúc. Các nước thắng trận tổ chức Hội nghị Versailles để bàn về trật tự thế giới mới. Trong bối cảnh đó, Nguyễn Ái Quốc cùng một số người Việt Nam yêu nước tại Pháp đã gửi tới hội nghị bản “Yêu sách của nhân dân An Nam”.
Bản yêu sách đề cập những quyền tự do, dân chủ và quyền bình đẳng cho người Việt Nam.
Mặc dù yêu sách không được các cường quốc chấp nhận, sự kiện có ý nghĩa quan trọng. Nó đưa vấn đề của người dân Việt Nam dưới chế độ thuộc địa đến một diễn đàn quốc tế.
Quan trọng hơn, Nguyễn Ái Quốc nhận thấy rõ thái độ của các thế lực đế quốc đối với vấn đề thuộc địa. Người hiểu rằng muốn giành độc lập, dân tộc Việt Nam phải dựa vào sức mình và tìm một con đường đấu tranh phù hợp.
Từ đây, hoạt động chính trị của Nguyễn Ái Quốc ngày càng phát triển.
Người viết báo, tham gia các cuộc tranh luận chính trị, lên tiếng về tình cảnh của các dân tộc thuộc địa. Người đặc biệt quan tâm đến vấn đề quyền tự quyết và giải phóng các dân tộc bị áp bức.
Bản yêu sách năm 1919 vì vậy không chỉ là một văn kiện phản ánh nguyện vọng của người Việt Nam lúc đó. Nó còn đánh dấu bước trưởng thành về chính trị của Nguyễn Ái Quốc.
Người đã chuyển từ một thanh niên yêu nước đi tìm đường cứu nước sang một nhà hoạt động chính trị quốc tế.
Sau này, khi tìm thấy chủ nghĩa Mác – Lênin, Nguyễn Ái Quốc xác định đây là con đường cách mạng có thể giải quyết vấn đề độc lập dân tộc gắn với giải phóng người lao động.
Từ bản yêu sách năm 1919 đến việc tham gia sáng lập Đảng Cộng sản Pháp năm 1920 là một bước phát triển quan trọng.
Đó là quá trình Nguyễn Ái Quốc từng bước tìm thấy con đường mà Người cho rằng phù hợp với yêu cầu giải phóng dân tộc Việt Nam.



