Nguyễn An Nhiên
Bàn tay của người y tá trẻ
Bàn tay của người y tá trẻ
Mai mới mười chín tuổi khi vào chiến trường, làm y tá cho một đơn vị bộ binh. Công việc của cô không chỉ là băng bó, mà còn là trấn an tinh thần cho những người lính đang đau đớn. Có lần, một chiến sĩ bị thương nặng, biết mình không qua khỏi, đã nắm tay Mai hỏi: “Em có thể hát cho anh nghe không?” Mai nghẹn ngào, nhưng vẫn cất giọng hát khe khẽ. Giữa tiếng bom xa, tiếng hát của cô run run nhưng ấm áp. Người lính mỉm cười, nhắm mắt. Mai giữ chặt bàn tay đã lạnh dần, nước mắt lăn dài. Sau đó, cô vẫn tiếp tục công việc, vẫn băng bó, vẫn cười với những người còn sống. Nhưng mỗi lần đêm xuống, cô lại nhớ đến ánh mắt cuối cùng ấy, và tự nhủ phải mạnh mẽ hơn để xứng đáng với những người đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.



