Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

NGUYỄN AN NINH - NỀN MÓNG TRÍ TUỆ VÀ DÒNG MÁU YÊU NƯỚC - KỲ 1

Kỳ 1 với tiêu đề "Nền móng tri thức và dòng máu yêu nước" sẽ đưa chúng ta trở về với mảnh đất Cần Giuộc, Long An — nơi giáp ranh với cửa ngõ miền Tây, đã sinh ra người thanh niên tuấn tú Nguyễn An Ninh. Đây là giai đoạn quan trọng nhất để xây dựng "nền móng" cho một nhà tư tưởng tầm cỡ quốc tế. Chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về một gia đình có truyền thống học vấn uyên bác, nơi cha của ông — cụ Nguyễn An Khương — đã đặt những viên gạch đầu tiên cho nhân cách của con trai mình bằng tinh thần tự tôn dâ

Vĩnh Long04/02/2026Đoàn khoa Kiến trúc (Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Địa chất tâm hồn từ vùng đất Cần Giuộc Nguyễn An Ninh sinh ngày 15/9/1900 tại xã Long Thượng, huyện Cần Giuộc, tỉnh Long An. Trong ngôn ngữ của ngành xây dựng, vùng đất Long An — cửa ngõ nối liền Sài Gòn và Miền Tây — có một "địa chất văn hóa" rất đặc biệt: vừa năng động, vừa kiên cường. Ông sinh ra trong một gia đình trí thức yêu nước nổi tiếng. Cha ông là cụ Nguyễn An Khương, một nhà Hán học uyên bác, người đã tham gia phong trào Đông Du và là dịch giả tài hoa.

Chính cụ Khương đã đặt những viên gạch móng đầu tiên cho nhân cách của Nguyễn An Ninh. Từ nhỏ, Ninh đã sống trong bầu không khí của những cuộc đàm đạo về vận mệnh dân tộc. "Vật liệu" hình thành nên tâm hồn ông không phải là sự xa hoa của giới thượng lưu, mà là những trang sách kinh điển và những câu chuyện về các bậc nghĩa sĩ. Đối với sinh viên MTU, đây là bài học về nguồn gốc vật liệu. Một con người vĩ đại luôn bắt đầu từ một nền tảng gia đình và quê hương vững chắc. Nguyễn An Ninh đã hấp thụ cái tinh túy của đạo học phương Đông để làm "cốt thép" cho tâm hồn mình trước khi tiếp xúc với văn minh phương Tây.

2. Đại học Sorbonne – Nơi đúc kết tư duy chuẩn quốc tế Năm 1918, ở tuổi 18, Nguyễn An Ninh sang Pháp du học. Điểm đến của ông là Đại học Sorbonne danh tiếng tại Paris. Nếu coi tri thức là một công trường khổng lồ, thì Sorbonne chính là nơi quy tụ những "kiến trúc sư tư tưởng" vĩ đại nhất của nhân loại. Tại đây, ông theo học ngành Luật — một ngành học đòi hỏi sự chính xác, logic và khả năng phân tích hệ thống cực cao.

Trong khi nhiều du học sinh khác mải mê với cuộc sống phồn hoa tại Paris, Nguyễn An Ninh lại vùi mình trong thư viện. Ông học với tốc độ kinh ngạc: chỉ trong 2 năm đã hoàn thành chương trình cử nhân Luật — điều mà ngay cả những sinh viên bản xứ cũng phải nể phục. Với tư duy của dân kỹ thuật MTU, chúng ta có thể coi đây là việc thi công thần tốc nhưng vẫn đảm bảo chất lượng kỹ thuật tối đa. Ông không chỉ học luật để làm trạng sư, mà học để hiểu về "kết cấu" của công lý và quyền con người. Những kiến thức này chính là lớp "bê tông" hiện đại, giúp ông xây dựng nên một hệ thống lập luận sắc bén để sau này đối đầu trực diện với chính quyền thực dân.

3. Khảo sát hiện trạng và tìm kiếm giải pháp cho dân tộc Tại Paris, Nguyễn An Ninh không chỉ học lý thuyết. Ông dành thời gian khảo sát thực tế đời sống xã hội phương Tây. Ông nhận thấy sự mâu thuẫn giữa những khẩu hiệu "Tự do - Bình đẳng - Bác ái" mà nước Pháp rêu rao với thực tế bóc lột tại các thuộc địa. Ông tham gia "Nhóm trí thức yêu nước" cùng với Phan Chu Trinh, Phan Văn Trường và đặc biệt là Nguyễn Ái Quốc.

Sự gặp gỡ giữa những bộ óc lớn này giống như việc các kiến trúc sư cùng ngồi lại để bàn về một siêu dự án: Giải phóng Việt Nam. Nguyễn An Ninh đã học được cách nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ: từ sự ôn hòa của Phan Chu Trinh đến sự quyết liệt của Nguyễn Ái Quốc. Ông hiểu rằng, muốn phá bỏ "kết cấu" nô lệ, phải bắt đầu từ việc thức tỉnh trí tuệ nhân dân. Tri thức phương Tây mà ông tiếp thu được đã trở thành công cụ để ông "giải mã" và phá vỡ những rào cản tư tưởng cũ kỹ, đặt nền móng cho một phong trào yêu nước kiểu mới tại Nam Bộ.

4. Sự lựa chọn hệ số an toàn cho lý tưởng Sau khi tốt nghiệp, Nguyễn An Ninh đứng trước một cơ hội rạng rỡ: trở thành một trạng sư hoặc một công chức cao cấp trong bộ máy thực dân với mức lương nghìn đô. Đó là một "bản vẽ cuộc đời" an toàn và nhàn hạ. Nhưng với ông, đó là một kết cấu thiếu đi sự tự trọng và lòng yêu nước.

Ông quyết định từ bỏ vinh hoa để trở về quê hương vào năm 1922. Trong xây dựng, chúng ta gọi đây là việc điều chỉnh thiết kế phù hợp với thực tế. Ông chọn một hành trình đầy rẫy "tải trọng" áp bức và nguy hiểm. Ông không về để xây nhà cho riêng mình, ông về để xây dựng ý thức dân tộc cho đồng bào. Bản lĩnh của người trí thức Sorbonne lúc này đã được chuyển hóa thành lòng dũng cảm của một chiến sĩ. Ông hiểu rằng, một nền móng vững chắc tại Sorbonne sẽ không có ý nghĩa gì nếu không được đặt vào đúng "vị trí chịu lực" của lịch sử dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN AN NINH - NỀN MÓNG TRÍ TUỆ VÀ DÒNG MÁU YÊU NƯỚC - KỲ 1 | Câu chuyện thời hoa lửa