Bài viết

NGUYỄN BÁ NGỌC

Nguyễn Bá Ngọc sinh ra ở Thanh Hóa. Nhà nghèo, tuổi thơ cũng chẳng khác mấy những đứa trẻ ở làng quê thời ấy. Đi học, phụ giúp gia đình, rồi lớn lên giữa những năm chiến tranh ác liệt. Bom Mỹ đánh phá miền Bắc liên tục, làng xóm lúc nào cũng nơm nớp lo sợ.

Thanh Hóa24/08/2026xã Tân Phước 2 (Xã Tân Phước 2)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN BÁ NGỌC – CẬU BÉ ĐÃ CHE CHỞ CHO CÁC EM NHỎ 

Ở quê tôi, mỗi lần người lớn kể chuyện về những anh hùng nhỏ tuổi, thế nào cũng có người nhắc đến Nguyễn Bá Ngọc. Không phải vì cậu đánh trận lớn hay lập chiến công vang dội ngoài mặt trận. Người ta nhớ cậu bởi một việc rất giản dị: cứu các em nhỏ trong lúc bom đạn đang rơi.

Nguyễn Bá Ngọc sinh ra ở Thanh Hóa. Nhà nghèo, tuổi thơ cũng chẳng khác mấy những đứa trẻ ở làng quê thời ấy. Đi học, phụ giúp gia đình, rồi lớn lên giữa những năm chiến tranh ác liệt. Bom Mỹ đánh phá miền Bắc liên tục, làng xóm lúc nào cũng nơm nớp lo sợ.

Có một ngày, máy bay địch lại đến. Tiếng còi báo động vang lên. Mọi người hối hả chạy xuống hầm trú ẩn. Trong lúc hỗn loạn, Nguyễn Bá Ngọc nhìn thấy mấy em nhỏ còn đang ở ngoài đường, hoảng sợ không biết chạy đi đâu. Cậu không nghĩ nhiều, liền lao ra đưa các em vào nơi an toàn.

Bom nổ rất gần. Đất đá bắn tung tóe. Nguyễn Bá Ngọc dùng chính thân mình che chở cho các em nhỏ. Nhờ vậy, các em được an toàn, còn cậu thì bị thương rất nặng. Sau đó, cậu đã hy sinh.

Tôi vẫn thấy câu chuyện ấy đặc biệt ở chỗ: Nguyễn Bá Ngọc khi ấy cũng chỉ là một cậu bé. Cậu hoàn toàn có thể chạy vào hầm trước để tự cứu mình. Nhưng đến phút nguy hiểm nhất, điều cậu nghĩ tới lại là những đứa em nhỏ hơn mình. Có lẽ đó chính là lòng dũng cảm thật sự, không phải là không biết sợ, mà là vẫn làm điều đúng dù đang sợ.

Chiến công của Nguyễn Bá Ngọc không được ghi bằng số lượng quân địch bị tiêu diệt hay một trận thắng lớn. Chiến công của cậu là cứu sống nhiều em nhỏ giữa bom đạn chiến tranh. Hành động ấy làm cho mọi người cảm động vì nó rất gần gũi, rất con người.

Sau này, Nhà nước truy tặng cậu danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Nhiều trường học mang tên Nguyễn Bá Ngọc để nhắc các thế hệ sau về lòng nhân ái và tinh thần quên mình vì người khác.

Mỗi lần nghĩ đến cậu, tôi lại thấy chiến tranh thật khắc nghiệt. Nó đã cướp đi tuổi thơ của biết bao người. Nhưng cũng chính trong hoàn cảnh ấy, những con người như Nguyễn Bá Ngọc đã tỏa sáng. Một cậu bé bình thường, không cao lớn, không giàu có, vậy mà lại làm được điều mà nhiều người lớn chưa chắc làm nổi.

Có lẽ vì thế mà tên tuổi Nguyễn Bá Ngọc vẫn còn ở lại trong lòng người Việt Nam. Không phải như một nhân vật xa vời trong sách lịch sử, mà như một người anh, một người bạn nhỏ đã sống rất đẹp trong những năm tháng gian khó của đất nước./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn