Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN BÁ NGỌC (BTCĐ ấp 7a1)

Thanh Hóa30/08/2026TRẦN NGUYỄN PHI YẾN (Đoàn xã Vị Thanh 1)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Bá Ngọc – Người anh hùng nhỏ tuổi giữa thời hoa lửa

Tác giả: TRẦN NGUYỄN PHI YẾN – Bí thư Chi đoàn ấp 7A1

Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ là một trang sử đau thương nhưng cũng vô cùng hào hùng của dân tộc Việt Nam. Trong những năm tháng ấy, giữa tiếng bom rơi, đạn nổ và những mất mát không gì bù đắp được, đã có biết bao con người bình dị đã sống và hy sinh thật đẹp. Một trong những tấm gương sáng ngời ấy là người thiếu niên Nguyễn Bá Ngọc, quê ở xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa.

Nguyễn Bá Ngọc sinh năm 1952. Năm 1965, khi đang là học sinh lớp 4B, Trường PTCS Quảng Trung, Ngọc là một cậu học trò chăm ngoan, học giỏi và luôn biết quan tâm, giúp đỡ bạn bè. Ở tuổi ấy, đáng lẽ em chỉ cần có những ngày tháng bình yên bên mái trường, bên gia đình và bè bạn. Nhưng chiến tranh đã không cho những đứa trẻ quê em được sống một tuổi thơ trọn vẹn.

Năm 1965, đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc. Những chiếc máy bay Mỹ ngày đêm gầm rú trên bầu trời, trút bom xuống làng mạc, trường học, bệnh viện và những nơi có người dân sinh sống. Tiếng còi báo động trở thành âm thanh quen thuộc. Những đứa trẻ đang ngồi học cũng phải nhiều lần chạy xuống hầm trú ẩn để tránh bom.

Sáng ngày 4 tháng 4 năm 1965, máy bay Mỹ bất ngờ bắn phá xã Quảng Trung, quê hương của Nguyễn Bá Ngọc.

Hôm ấy, bố mẹ Ngọc đang đi làm đồng. Ở nhà, Ngọc một mình trông nom các em nhỏ. Khi tiếng máy bay mỗi lúc một gần, bom đạn bắt đầu dội xuống, Ngọc nhanh chóng đưa các em xuống hầm tránh bom. Cậu bé mới mười ba tuổi ấy hiểu rằng lúc này, việc quan trọng nhất là bảo vệ những đứa em bé bỏng của mình.

Bom nổ rung chuyển mặt đất. Khói bụi mù mịt. Tiếng máy bay gầm rú hòa cùng tiếng bom khiến không gian trở nên hỗn loạn.

Bỗng nhiên, giữa những âm thanh kinh hoàng ấy, Ngọc nghe thấy tiếng khóc vọng ra từ phía nhà người bạn tên Khương.

Ngọc khựng lại.

Trong căn hầm, các em nhỏ vẫn đang run rẩy. Phía bên kia, tiếng khóc của những đứa trẻ mỗi lúc một rõ hơn.

Ngọc biết rằng bước ra khỏi hầm lúc này là vô cùng nguy hiểm. Nhưng em cũng biết, nếu mình không đi, có thể những đứa trẻ đang kêu cứu kia sẽ không còn cơ hội sống.

Không một chút do dự, Ngọc lao ra khỏi hầm.

Giữa lúc bom đạn vẫn đang trút xuống, cậu bé băng mình sang nhà bạn Khương. Trước mắt Ngọc là một cảnh tượng đau lòng: Khương đã bị thương nặng, còn hai em nhỏ của Khương đang hoảng sợ, gào khóc trong tuyệt vọng.

Không kịp nghĩ đến bản thân, Ngọc vội tìm cách cứu các em. Em lấy thân mình che chở cho hai đứa trẻ, dìu từng em xuống hầm trú ẩn.

Bom vẫn nổ. Mặt đất vẫn rung chuyển. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, cậu bé Nguyễn Bá Ngọc chỉ nghĩ đến một điều: phải cứu các em.

Cuối cùng, hai em nhỏ của Khương đã được đưa xuống hầm an toàn.

Nhưng ngay sau đó, một quả bom bi của giặc Mỹ đã cướp đi sự bình yên của người thiếu niên dũng cảm.

Ngọc bị thương nặng.

Em được đưa đi cấp cứu. Các bác sĩ đã tận tình cứu chữa, giành giật sự sống cho em từng phút từng giờ. Nhưng những vết thương quá nặng khiến sự sống của Ngọc không thể níu giữ được.

Vào lúc 2 giờ sáng ngày 5 tháng 4 năm 1965, Nguyễn Bá Ngọc anh dũng hy sinh.

Em ra đi khi mới bước sang tuổi 14.

Mười bốn tuổi – cái tuổi của những trang vở học trò, của những ước mơ còn dang dở, của những ngày tháng đáng lẽ phải được sống trong tiếng cười. Nhưng giữa thời hoa lửa, Nguyễn Bá Ngọc đã chọn cách sống cao đẹp nhất: quên mình vì người khác.

Ngọc không phải là một người lính với khẩu súng trên vai. Em chỉ là một học sinh nhỏ tuổi, một người anh, một người bạn. Nhưng trước hiểm nguy, em đã làm được một việc lớn lao mà không phải ai cũng đủ dũng khí để làm: lấy thân mình che chở cho những em nhỏ.

Hai em nhỏ được sống.

Còn Nguyễn Bá Ngọc nằm lại.

Sự hy sinh của em đã trở thành một biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm, tình yêu thương và tinh thần trách nhiệm của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh. Tên tuổi Nguyễn Bá Ngọc trở thành lời nhắc nhở các thế hệ sau rằng, trong những thời khắc khắc nghiệt nhất, lòng nhân ái và sự hy sinh vì người khác có thể làm nên những điều phi thường.

Năm tháng đã đi qua. Tiếng bom năm xưa đã lùi xa. Những hố bom trên quê hương rồi cũng được lấp đầy, những mái trường lại vang lên tiếng đọc bài của trẻ thơ. Nhưng câu chuyện về cậu bé Nguyễn Bá Ngọc vẫn còn ở lại.

Ở lại như một ngọn lửa nhỏ giữa thời hoa lửa.

Ngọn lửa ấy không cháy bằng thuốc súng hay bom đạn, mà cháy bằng lòng dũng cảm, tình yêu thương và sự hy sinh.

Và mỗi khi nhắc đến Nguyễn Bá Ngọc, người ta lại nhớ về một cậu học trò nhỏ tuổi đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng vô cùng đẹp đẽ – một cuộc đời mà tuổi trẻ của em đã hóa thành bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN BÁ NGỌC (BTCĐ ấp 7a1) | Câu chuyện thời hoa lửa