NGUYỄN BÁ NGỌC – CẬU BÉ 14 TUỔI KHÔNG KỊP LỚN
NGUYỄN BÁ NGỌC – CẬU BÉ 14 TUỔI KHÔNG KỊP LỚN
Trong số những câu chuyện về tuổi trẻ thời chiến, Nguyễn Bá Ngọc là câu chuyện khiến người đọc dễ lặng người nhất.
Bởi em chỉ mới 14 tuổi.
Nguyễn Bá Ngọc sinh năm 1952 tại Thanh Hóa.
Năm 1965, chiến tranh ác liệt. Bom đạn trút xuống nhiều vùng quê. Một ngày nọ, chiến tranh bước vào cuộc sống của cậu bé ấy không phải qua những bài học trên lớp mà bằng tiếng bom thật sự. Trong một trận bom, những người xung quanh gặp nguy hiểm.
Nguyễn Bá Ngọc đã tìm cách giúp đỡ. Em bị thương và hy sinh. Mười bốn tuổi. Tuổi ấy, một đứa trẻ đáng lẽ đang đi học. Có thể đang lo bài kiểm tra. Có thể đang chơi đá bóng với bạn. Có thể đang mong đến ngày nghỉ hè. Nhưng chiến tranh đã lấy đi tất cả.
Điều làm câu chuyện về Nguyễn Bá Ngọc được nhớ mãi là em không phải một người lính được huấn luyện. Em chỉ là một cậu bé. Nhưng khi nhìn thấy người khác gặp nguy hiểm, em đã hành động. Đó là lòng dũng cảm rất tự nhiên. Không cần suy nghĩ dài. Không cần ai trao nhiệm vụ. Em chỉ biết rằng có người cần được giúp.
Câu chuyện ấy sau này trở thành một phần ký ức của thiếu nhi Việt Nam.
Tên Nguyễn Bá Ngọc được đặt cho nhiều trường học, con đường và công trình. Nhưng phía sau những cái tên ấy vẫn là một cậu bé 14 tuổi. Một cuộc đời quá ngắn. Một tuổi thơ không trọn vẹn.
Gửi tuổi trẻ hôm nay. Ngày nay, trẻ em không phải sống giữa bom đạn. Nhưng tinh thần Nguyễn Bá Ngọc vẫn có thể được tiếp nối.
Thấy bạn khó khăn thì giúp. Thấy người già cần hỗ trợ thì đỡ. Thấy rác trên đường thì nhặt. Thấy một em nhỏ chưa biết chữ thì giúp em học. Lòng dũng cảm thời bình đôi khi rất giản dị.
Nó bắt đầu từ việc không đứng ngoài trước một điều tốt đẹp mà mình có thể làm.



