Nguyễn Bá Ngọc – Cậu bé 14 tuổi lao vào lửa đạn cứu các em
Nguyễn Thu Thủy

Nguyễn Bá Ngọc – Cậu bé 14 tuổi lao vào lửa đạn cứu các em
Có những câu chuyện về chiến tranh không bắt đầu từ một người lính cầm súng. Có khi đó chỉ là câu chuyện về một cậu bé 14 tuổi, đứng trước hiểm nguy nhưng vẫn nghĩ đến những đứa trẻ nhỏ hơn mình.
Nguyễn Bá Ngọc sinh năm 1952 tại xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Năm 1965, khi cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc ngày càng ác liệt, Ngọc mới 14 tuổi và đang là học sinh. Ngày 4 tháng 4 năm 1965, máy bay Mỹ ném bom xuống quê hương. Bom đạn bất ngờ trút xuống làng quê, những mái nhà và con đường vốn bình yên phút chốc trở thành nơi đầy khói lửa.

Trong lúc máy bay địch tiếp tục đánh phá, Ngọc nhìn thấy những em nhỏ đang ở trong tình thế nguy hiểm. Không nghĩ đến sự an toàn của bản thân, cậu chạy đến cứu các em. Trong quá trình ấy, Ngọc bị bom đạn làm bị thương nặng.
Nhưng ngay cả khi đã bị thương, điều Ngọc nghĩ đến vẫn là những đứa trẻ.
Cậu cố gắng che chở và đưa các em đến nơi an toàn. Sự sống của một cậu bé 14 tuổi lúc ấy chỉ còn được tính bằng từng khoảnh khắc, nhưng bản năng bảo vệ những người nhỏ tuổi hơn đã khiến Ngọc quên đi nỗi sợ của chính mình.
Cuối cùng, Nguyễn Bá Ngọc đã hy sinh.
Cậu ra đi khi tuổi đời mới 14, cái tuổi mà hôm nay những đứa trẻ vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường, vẫn có những ước mơ rất đỗi bình thường về gia đình, bạn bè và tương lai.
Sau khi hy sinh, Nguyễn Bá Ngọc được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên tuổi của cậu trở thành biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm của thiếu niên Việt Nam trong những năm chiến tranh.
Điều khiến câu chuyện ấy lay động lòng người không phải bởi Nguyễn Bá Ngọc là một người lính. Cậu không phải một chiến sĩ đã trải qua những năm tháng chiến trường. Cậu chỉ là một thiếu niên.
Nhưng khi hiểm nguy ập đến, cậu đã lựa chọn quay lại phía những người yếu hơn mình.
Có thể trong giây phút ấy, Ngọc không nghĩ mình đang làm một điều lớn lao. Có lẽ cậu chỉ nghĩ đơn giản rằng những em nhỏ kia cần được cứu.
Chính sự giản dị ấy làm câu chuyện càng trở nên xúc động.
Chiến tranh đã lấy đi cuộc đời của một cậu bé 14 tuổi, nhưng không thể lấy đi ý nghĩa của hành động mà cậu đã làm. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, đất nước hôm nay đã hòa bình, những đứa trẻ được đến trường trong tiếng trống và tiếng cười thay vì tiếng bom.
Mỗi khi nhắc đến Nguyễn Bá Ngọc, người ta không chỉ nhớ về một thiếu niên đã hy sinh. Người ta còn nhớ rằng trong những năm tháng khốc liệt nhất, lòng nhân ái và sự can đảm vẫn có thể tỏa sáng ngay giữa nơi bom đạn.
Nguyễn Bá Ngọc không kịp lớn lên.
Không kịp trở thành một người lính, một người thầy hay một người cha.
Nhưng ở tuổi 14, cậu đã để lại một bài học mà nhiều thế hệ sau vẫn có thể hiểu được: khi người khác gặp nguy hiểm, lòng dũng cảm đôi khi bắt đầu từ việc ta biết quên mình để bảo vệ họ.
Và hôm nay, khi những đứa trẻ Việt Nam được lớn lên trong hòa bình, được cắp sách đến trường và trở về nhà trong vòng tay gia đình, câu chuyện về Nguyễn Bá Ngọc càng trở nên ý nghĩa.
Bởi đó chính là cuộc sống mà những người đã hy sinh trong chiến tranh đã không bao giờ có cơ hội được nhìn thấy.



