Nguyễn Bá Ngọc – Cậu bé không chạy cho riêng mình
Chiến tranh không chỉ có người lớn. Có những đứa trẻ cũng trở thành nạn nhân của bom đạn. Nguyễn Bá Ngọc là một trong những câu chuyện khiến nhiều thế hệ học sinh xúc động.

Chiến tranh không chỉ có người lớn.
Có những đứa trẻ cũng trở thành nạn nhân của bom đạn.
Nguyễn Bá Ngọc là một trong những câu chuyện khiến nhiều thế hệ học sinh xúc động.
Năm 1965, trong một trận máy bay Mỹ đánh phá quê hương ở Thanh Hóa, Nguyễn Bá Ngọc mới là một thiếu niên.
Khi bom đạn trút xuống, điều đầu tiên một đứa trẻ thường nghĩ đến là chạy trốn.
Nhưng Ngọc lại nghĩ đến những đứa trẻ nhỏ hơn mình.
Em tìm cách cứu các em.
Trong lúc làm việc đó, Ngọc bị thương và hy sinh.
Điều khiến câu chuyện của Nguyễn Bá Ngọc đặc biệt là em không phải người lính.
Em không có vũ khí.
Không được huấn luyện chiến đấu.
Em chỉ là một cậu bé.
Nhưng trong khoảnh khắc nguy hiểm, em đã lựa chọn bảo vệ người khác.
Đó là lòng dũng cảm ở dạng giản dị nhất.
Ngày nay, học sinh có thể không bao giờ phải đối mặt với bom đạn.
Nhưng các em vẫn có cơ hội thể hiện lòng dũng cảm mỗi ngày.
Thấy bạn bị bắt nạt thì lên tiếng.
Thấy bạn gặp khó khăn thì giúp đỡ.
Thấy người khác bị ngã thì đỡ họ dậy.
Thấy điều sai thì dám nói rằng đó là điều sai.
Lòng dũng cảm không phải lúc nào cũng là làm một việc phi thường.
Đôi khi, nó chỉ là việc chúng ta không quay lưng khi người khác cần mình.



