NGUYỄN BÁ NGỌC – CẬU BÉ LẤY THÂN MÌNH CHE CHỞ CÁC EM NHỎ
NGUYỄN BÁ NGỌC – CẬU BÉ LẤY THÂN MÌNH CHE CHỞ CÁC EM NHỎ
"Lòng dũng cảm không phụ thuộc vào tuổi tác. Có những em nhỏ đã để lại cho đất nước bài học lớn về tình yêu thương và sự hy sinh."
Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, miền Bắc Việt Nam thường xuyên hứng chịu các trận ném bom ác liệt của không quân Mỹ. Nhiều trường học, làng mạc và cánh đồng trở thành mục tiêu đánh phá. Dù cuộc sống vô cùng khó khăn, người dân vẫn kiên cường lao động, học tập và bảo vệ quê hương.
Tại xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa có một cậu bé hiền lành, chăm ngoan tên là Nguyễn Bá Ngọc. Sinh năm 1953 trong một gia đình nông dân, Ngọc luôn được thầy cô và bạn bè yêu quý vì tính cách lễ phép, chăm chỉ và giàu lòng nhân ái.
Ở trường, Ngọc học khá, thường giúp đỡ những bạn nhỏ hơn. Về nhà, em phụ cha mẹ làm việc đồng áng, chăm sóc em nhỏ và tích cực tham gia các hoạt động của Đội Thiếu niên Tiền phong. Ai gặp khó khăn, Ngọc đều sẵn sàng giúp đỡ mà không ngại vất vả.
Một buổi chiều đầu năm 1965, khi tan học, Ngọc cùng nhiều em nhỏ đang trên đường trở về nhà thì tiếng còi báo động vang lên. Máy bay Mỹ xuất hiện trên bầu trời và bắt đầu ném bom xuống khu vực dân cư.
Mọi người hô lớn:
– Máy bay đến! Mau tìm chỗ trú!
Các em nhỏ hoảng hốt chạy về phía hầm trú ẩn. Khói bụi mù mịt, tiếng bom nổ liên tiếp làm mặt đất rung chuyển. Trong lúc chạy, Ngọc nhìn thấy một số em nhỏ còn đang lúng túng giữa đường, chưa kịp tìm nơi an toàn.
Không chút do dự, em quay lại.
Ngọc nhanh chóng chạy đến, kéo từng em nhỏ về phía hầm. Khi một tiếng nổ lớn vang lên rất gần, em dùng chính thân mình che chở cho các em.
Những em nhỏ được bảo vệ an toàn.
Còn Nguyễn Bá Ngọc đã bị thương rất nặng.
Dù được mọi người nhanh chóng đưa đi cứu chữa, em đã không qua khỏi. Khi ấy, Ngọc mới mười hai tuổi.
Tin về sự hy sinh của cậu bé dũng cảm nhanh chóng lan khắp quê hương. Thầy cô, bạn bè và người dân ai cũng nghẹn ngào. Các em nhỏ được Ngọc cứu sống không bao giờ quên hình ảnh người anh đã sẵn sàng nhận phần nguy hiểm về mình để bảo vệ người khác.
Năm 1967, Nhà nước truy tặng Nguyễn Bá Ngọc danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Em trở thành một trong những thiếu niên anh hùng tiêu biểu của Việt Nam.
Ngày nay, nhiều trường học, liên đội thiếu niên và công trình giáo dục mang tên Nguyễn Bá Ngọc. Câu chuyện của em được kể lại trong các giờ học, các buổi sinh hoạt Đội như một tấm gương sáng về lòng nhân ái, sự dũng cảm và tinh thần quên mình vì người khác.
Cuộc đời của Nguyễn Bá Ngọc tuy ngắn ngủi, nhưng việc làm của em đã để lại bài học lớn lao.
Đó là bài học về tình yêu thương.
Đó là bài học về sự sẻ chia.
Và hơn hết, đó là bài học về lòng dũng cảm của một thiếu niên Việt Nam luôn nghĩ đến người khác trước khi nghĩ đến bản thân mình.



