NGUYỄN BÁ NGỌC – ĐÔI VAI NHỎ GIỮA LÀN ĐẠN
Ngọc là một cậu bé tuổi còn rất nhỏ. Em có đôi mắt sáng và dáng người nhanh nhẹn. Cũng như bao bạn bè cùng trang lứa, em thích đi học, thích chơi đùa và có những ước mơ giản dị của tuổi thơ.

NGUYỄN BÁ NGỌC – ĐÔI VAI NHỎ GIỮA LÀN ĐẠN

Tiếng máy bay bất ngờ xé toạc bầu trời. Những đám mây trắng buổi sáng bị che khuất bởi tiếng động cơ gầm rú. Ở một vùng quê Thanh Hóa, người lớn vội vàng đưa trẻ em xuống hầm trú ẩn. Trong khung cảnh hỗn loạn ấy, cậu bé Nguyễn Bá Ngọc vẫn nghĩ đến những người xung quanh mình.
Ngọc là một cậu bé tuổi còn rất nhỏ. Em có đôi mắt sáng và dáng người nhanh nhẹn. Cũng như bao bạn bè cùng trang lứa, em thích đi học, thích chơi đùa và có những ước mơ giản dị của tuổi thơ.
Nhưng chiến tranh đã khiến tuổi thơ của em phải đối mặt với những điều mà một đứa trẻ không đáng phải trải qua.
Hôm ấy, bom đạn trút xuống quê hương.
Trong lúc mọi người tìm nơi tránh bom, Ngọc nghe tiếng khóc của những em nhỏ. Em nhìn thấy các em đang hoảng sợ giữa cảnh hỗn loạn.
Ngọc không chạy đi tìm chỗ an toàn cho riêng mình.
Em quay lại.
Một em nhỏ đang nằm trong vùng nguy hiểm.
Không kịp suy nghĩ nhiều, Ngọc lao tới. Em dùng thân mình che chở cho em nhỏ trước những hiểm nguy đang ập đến.
Đôi vai của một cậu bé vốn chỉ quen mang chiếc cặp sách đến trường giờ đây lại trở thành nơi che chắn cho một sinh mạng nhỏ bé khác.
Khoảnh khắc ấy diễn ra rất nhanh.
Nhưng lòng dũng cảm của Ngọc đã vượt qua tuổi tác.
Em bị thương nặng.
Trong những giây phút cuối cùng, điều khiến mọi người xúc động nhất chính là em vẫn hướng về những em nhỏ mà mình muốn bảo vệ.
Nguyễn Bá Ngọc đã hi sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Em ra đi khi những trang vở học trò còn chưa viết hết, khi những trò chơi tuổi thơ còn dang dở. Nhưng hành động của em đã trở thành một câu chuyện đẹp về lòng dũng cảm và tình yêu thương.
Nhiều năm đã trôi qua.
Trên những mái trường bình yên, tiếng trống trường lại vang lên mỗi ngày. Những em nhỏ tung tăng dưới sân trường, tiếng cười trong trẻo hòa vào nắng sớm.
Có thể các em không biết chiến tranh đáng sợ đến thế nào.
Nhưng khi nghe câu chuyện về Nguyễn Bá Ngọc, các em sẽ hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay thật đáng quý.
Một cậu bé đã dùng đôi vai nhỏ bé của mình để che chở cho người khác. Và đôi vai ấy, dù đã nằm lại trong những năm tháng chiến tranh, vẫn nâng đỡ một bài học lớn: biết yêu thương, biết sẻ chia và dũng cảm.
Qua câu chuyện chúng ta hiểu rằng tuổi trẻ hôm nay được lớn lên trong hòa bình càng phải biết trân trọng những hi sinh của thế hệ đi trước, sống yêu thương, trách nhiệm và sẵn sàng sẻ chia, bởi giá trị của tuổi trẻ không chỉ nằm ở những ước mơ cho riêng mình mà còn ở những điều tốt đẹp ta làm được cho người khác và cho quê hương.



