Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN BÁ NGỌC

Có những người anh hùng không phải là những chiến sĩ cầm súng ngoài mặt trận, mà là những thiếu niên bình dị với trái tim giàu lòng nhân ái. Nguyễn Bá Ngọc là một tấm gương như vậy. Dù tuổi đời còn rất trẻ, em đã không ngần ngại hy sinh bản thân để cứu các em nhỏ trong lúc bom đạn chiến tranh đang trút xuống quê hương.

Thanh Hóa05/08/2026Xã Tân Hợp (Đoàn xã Tân Hợp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người anh hùng không phải là những chiến sĩ cầm súng ngoài mặt trận, mà là những thiếu niên bình dị với trái tim giàu lòng nhân ái. Nguyễn Bá Ngọc là một tấm gương như vậy. Dù tuổi đời còn rất trẻ, em đã không ngần ngại hy sinh bản thân để cứu các em nhỏ trong lúc bom đạn chiến tranh đang trút xuống quê hương.

Nguyễn Bá Ngọc sinh năm 1954 tại xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Em là một học sinh chăm ngoan, học giỏi và luôn được thầy cô, bạn bè yêu quý. Trong xóm, Ngọc thường giúp đỡ mọi người, đặc biệt rất yêu thương các em nhỏ.

Năm 1965, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt. Máy bay Mỹ thường xuyên ném bom xuống nhiều địa phương ở miền Bắc. Mỗi khi tiếng còi báo động vang lên, người dân lại vội vã chạy xuống hầm trú ẩn.

Một buổi chiều mùa hè, khi Ngọc đang cùng các em nhỏ vui chơi gần nhà thì tiếng còi báo động bất ngờ vang lên dồn dập.

Từ trên bầu trời, từng tốp máy bay gầm rú lao tới.

Mọi người hô lớn:

"Máy bay! Mau xuống hầm!"

Người lớn nhanh chóng đưa trẻ nhỏ chạy về nơi trú ẩn.

Trong lúc hỗn loạn, Ngọc phát hiện hai em nhỏ còn đứng giữa con đường, quá sợ hãi nên không biết chạy về đâu.

Không một chút do dự, Ngọc lao ra giữa khoảng trống.

Em nắm lấy tay hai em nhỏ và hét lớn:

"Chạy theo anh!"

Ba anh em vừa chạy được một đoạn thì những quả bom bắt đầu rơi xuống.

Tiếng nổ rung chuyển cả mặt đất.

Đất đá và khói bụi mù mịt.

Biết không còn kịp chạy vào hầm, Ngọc dùng hết sức đẩy hai em nhỏ ngã xuống một hố đất ven đường rồi lấy thân mình che cho các em.

Ngay sau đó, một quả bom phát nổ gần nơi ba anh em đang nằm.

Khi tiếng bom vừa dứt, người dân vội chạy đến.

Hai em nhỏ chỉ bị xây xát nhẹ.

Nhưng Nguyễn Bá Ngọc đã bị mảnh bom trúng người và hy sinh.

Trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, điều em nghĩ đến không phải là bản thân mình mà là sự an toàn của những em nhỏ.

Sự hy sinh của Nguyễn Bá Ngọc khiến cả làng nghẹn ngào.

Ai cũng thương tiếc cậu học sinh hiền lành, dũng cảm đã lấy chính thân mình để bảo vệ người khác.

Sau này, Nhà nước đã truy tặng Nguyễn Bá Ngọc danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Tên của em được đặt cho nhiều trường học, đường phố và các công trình thanh thiếu nhi trên khắp cả nước.

Câu chuyện về Nguyễn Bá Ngọc luôn được kể lại trong các nhà trường như một bài học đẹp về lòng nhân ái và đức hy sinh.

Em không lập chiến công bằng vũ khí, nhưng hành động dũng cảm của em đã trở thành biểu tượng của tình yêu thương con người.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, tuổi trẻ không còn phải đối mặt với bom đạn như thế hệ cha anh. Tuy nhiên, tinh thần của Nguyễn Bá Ngọc vẫn luôn nhắc nhở chúng ta biết sống vì người khác, sẵn sàng giúp đỡ cộng đồng và dũng cảm làm điều đúng đắn.

Bài học rút ra

Câu chuyện về Nguyễn Bá Ngọc cho thấy lòng dũng cảm không phụ thuộc vào tuổi tác. Một hành động xuất phát từ tình yêu thương và trách nhiệm có thể làm nên những điều phi thường. Đối với đoàn viên, thanh niên hôm nay, noi gương Nguyễn Bá Ngọc chính là biết yêu thương, sẻ chia, sẵn sàng giúp đỡ người gặp khó khăn, tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện và sống có trách nhiệm với gia đình, nhà trường và xã hội. Mỗi việc làm tốt, dù nhỏ, đều góp phần lan tỏa những giá trị nhân văn tốt đẹp trong cộng đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn