Nguyễn Bá Ngọc – Lấy thân mình che chở những mầm non.
Nguyễn Bá Ngọc sinh năm 1952 tại xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Em là một học sinh lớp 4 chăm ngoan, học giỏi của trường cấp 1 xã Quảng Trung, đồng thời là một liên đội trưởng năng nổ của Đội Thiếu niên Tiền phong. Những năm 1964-1965, đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại ra miền Bắc, Thanh Hóa trở thành một trong những trọng điểm bắn phá ác liệt nhằm cắt đứt tuyến đường giao thông huyết mạch chi viện cho miền Nam.
Ngày 4/4/1965, một ngày Chủ nhật đen tối, không quân Mỹ bất ngờ dội bom dữ dội xuống thôn Ngọc Trà, xã Quảng Trung. Tiếng còi báo động xé toạc không gian bình yên. Người lớn phần lớn đang đi làm đồng, chỉ còn người già và trẻ em ở nhà. Đang trú ẩn an toàn dưới hầm nhà mình, Ngọc bỗng nghe tiếng khóc thét ré lên từ nhà hàng xóm. Đó là nhà người bạn tên Khương. Bố mẹ Khương vắng nhà, bom ném trúng nhà, Khương bị thương, ba đứa em nhỏ của Khương (Toan, Oanh, Đơ) đang gào khóc giữa căn nhà đổ nát và khói bom mịt mù.
Không màng đến hiểm nguy, bất chấp bom đạn đang nổ chát chúa xung quanh, Nguyễn Bá Ngọc lao từ hầm nhà mình sang nhà bạn. Giữa làn mưa bom bi (loại bom sát thương cực kỳ nguy hiểm), cậu học sinh 13 tuổi ấy vội vã bế bé Oanh, dìu Toan và Đơ xuống hầm trú ẩn an toàn. Đúng lúc Ngọc dùng thân mình che chắn cho bé Đơ chạy vào cửa hầm, một loạt bom bi nổ sát cạnh. Một mảnh bom găm phập vào lưng Ngọc, xuyên qua lồng ngực. Cậu bé ngã gục, máu tuôn xối xả, nhưng vẫn cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng đẩy nốt em bé vào hầm.
Nguyễn Bá Ngọc được đưa đi cấp cứu, nhưng do vết thương quá nặng, em đã trút hơi thở cuối cùng vào rạng sáng ngày 5/4/1965. Sự hy sinh của Nguyễn Bá Ngọc đã làm lay động hàng triệu trái tim người Việt Nam, trở thành biểu tượng cao đẹp nhất về tình yêu thương con người, về lòng dũng cảm quên mình cứu bạn. Tên của em đã được đặt cho nhiều trường học, con đường trên khắp cả nước, nhắc nhở các thế hệ học sinh về một tấm gương sáng ngời của Đội viên Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh.



