Nguyễn Bá Ngọc – Một cậu bé nghe thấy tiếng khóc trong bom đạn
Tác giả: Nguyễn Ngọc Diệp Lớp: K15B.GDTH Trường Đại học Hải Dương

Chiến tranh thường được kể bằng những người lính trưởng thành. Nhưng cũng có những đứa trẻ bị chiến tranh đẩy vào những khoảnh khắc mà lẽ ra chúng không bao giờ phải trải qua. Nguyễn Bá Ngọc là một trong những câu chuyện như vậy.
Nguyễn Bá Ngọc sinh năm 1951 tại Quảng Trung, Quảng Xương, Thanh Hóa. Năm 1965, em đang là học sinh tiểu học. Ngày 4/4 năm ấy, máy bay Mỹ đánh phá khu vực quê hương em. Người lớn trong gia đình đi làm đồng, còn những đứa trẻ phải tìm nơi trú ẩn.
Ngọc đã xuống hầm tránh bom. Nhưng giữa tiếng máy bay và tiếng nổ, em nghe thấy tiếng khóc của những đứa trẻ bên nhà hàng xóm. Không chờ đợi, Ngọc rời nơi trú ẩn, chạy sang. Người bạn bị thương, những đứa nhỏ hoảng sợ. Em tìm cách đưa chúng về nơi an toàn và dùng chính thân mình che chở cho các em.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Hai đứa trẻ được cứu sống.
Nguyễn Bá Ngọc bị thương rất nặng. Em được đưa đi cấp cứu nhưng không qua khỏi và hy sinh vào rạng sáng ngày 5/4/1965, khi mới 14 tuổi. Sau đó, Nhà nước truy tặng em nhiều phần thưởng, và năm 2016, em được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Có lẽ điều khiến câu chuyện về Nguyễn Bá Ngọc khiến người ta khó quên nằm ở tuổi của em. Một cậu bé đáng lẽ chỉ cần lo chuyện học hành, bạn bè và những trò chơi của tuổi nhỏ lại phải nghe tiếng khóc giữa bom đạn rồi quyết định chạy ra khỏi hầm. Em không có quân hàm, không có mệnh lệnh, cũng không được ai giao nhiệm vụ. Chỉ có tiếng khóc của những đứa trẻ khác và một phản ứng rất tự nhiên: chạy đến cứu.
Nguyễn Bá Ngọc ra đi khi tuổi đời còn quá ngắn. Nhưng chính vì vậy, câu chuyện của em không chỉ nói về lòng dũng cảm. Nó còn nhắc người đọc về cái giá mà chiến tranh đã đặt lên những người không hề lựa chọn chiến tranh — những đứa trẻ cũng phải lớn lên giữa tiếng bom, và có em đã không kịp lớn thêm một ngày nào nữa.



