NGUYỄN BÁ NGỌC- TẤM GƯƠNG DŨNG CẢM CỦA THIẾU NIÊN VIỆT NĂM TRONG THỜI HOA LỬA
NGUYỄN BÁ NGỌC- TẤM GƯƠNG DŨNG CẢM CỦA THIẾU NIÊN VIỆT NĂM TRONG THỜI HOA LỬA
NGUYỄN BÁ NGỌC- TẤM GƯƠNG DŨNG CẢM CỦA THIẾU NIÊN VIỆT NĂM TRONG THỜI HOA LỬA
Nguyễn Bá Ngọc, là thiếu niên dũng cảm quê tại xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Năm 1965, khi đang học lớp 4B trường PTCS Quảng Trung, Ngọc là một học sinh chăm ngoan học giỏi và rất hay giúp đỡ bạn bè. Cũng năm đó giặc Mĩ mở rộng chiến tranh và cho máy bay đánh phá các tỉnh miền Bắc nước ta, chúng ném bom cả trường học, bệnh viện... Khi đối mặt với đoàn xe tăng địch đe dọa sự an nguy của đơn vị và quê hương, chính lòng yêu nước cháy bỏng đã thôi thúc anh đưa ra một quyết định hy sinh cao cả. Nguyễn Bá Ngọc đã dũng cảm ôm bom lao vào xe tăng địch, biến chính mình thành "quả bom sống" để chặn đứng mối đe dọa. Hành động này không chỉ thể hiện sự gan dạ, không lùi bước của một người con đất Việt, mà còn là minh chứng sống động nhất cho tinh thần yêu nước, sẵn sàng hy sinh thân mình vì độc lập, tự do của dân tộc , để lại một tấm gương anh hùng bất tử cho các thế hệ mai sau. Cậu được mệnh danh là "tấm gương người thiếu niên hy sinh thân mình cứu em nhỏ" trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.
“Đúng 8 giờ sáng ngày 4-4-1965, hàng chục tốp máy bay Mỹ đánh phá khu vực bến phà Ghép. Bến phà Ghép - sông Yên phút chốc đã trở thành chiến trường mịt mù khói lửa bom đạn, càng về trưa càng quyết liệt, tiếng máy bay gầm rú, bom đạn nổ không ngớt. Cuộc chiến đấu đánh trả máy bay giặc Mỹ diễn ra trên bầu trời phà Ghép, sông Yên hết sức quyết liệt. Đội dân quân Quảng Trung được trang bị hỏa lực bắn máy bay tầm thấp bằng súng bộ binh đã hiệp đồng cùng bộ đội chủ lực chiến đấu kiên cường… Em Nguyễn Bá Ngọc dũng cảm băng qua làn bom đạn, hy sinh thân mình che chở cho các em nhỏ” (theo sách Lịch sử Đảng bộ xã Quảng Trung)
Khi đang ở dưới hầm tránh bom, Ngọc nghe tiếng khóc thét từ nhà bạn Khương. Thấy bạn bị thương nặng và hai em nhỏ đang hoảng loạn, Ngọc đã rời hầm, chạy sang dìu hai em và dùng chính thân mình che chở để đưa các em nhỏ. Sau khi cứu được hai em nhỏ, Ngọc không may trúng phải bom bi của địch và bị thương rất nặng. Mặc dù được các y bác sĩ tận tình cứu chữa, nhưng do mất máu và vết thương quá hiểm nghèo, anh đã anh dũng hy sinh vào lúc 2 giờ sáng ngày 5/4/1965, khi ấy mới 14 tuổi.
Hành động lấy thân mình che đạn cứu người của Nguyễn Bá Ngọc đã cổ vũ tinh thần cho thế hệ trẻ toàn quốc trong thời kỳ kháng chiến. Để tri ân, nhà nước đã truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và nhiều trường học trên cả nước hiện mang tên anh.
Câu chuyện về sự dũng cảm, hy sinh cao cả của liệt sĩ thiếu niên Nguyễn Bá Ngọc khiến không chỉ người dân Ngọc Trà khi ấy cảm động. Sự hy sinh ấy như “nốt trầm” vang vọng vào lịch sử dân tộc, lan tỏa và trở thành niềm cảm hứng thôi thúc sự dâng hiến cho Tổ quốc của bao thế hệ thanh, thiếu niên Việt Nam. Tên anh Nguyễn Bá Ngọc được đặt cho những con đường, những ngôi trường không chỉ trên quê hương Quảng Trung mà trong khắp cả nước. Tự hào hơn khi liệt sĩ Nguyễn Bá Ngọc đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân.


