Nguyễn Bá Ngọc: Tiếng hát của người thiếu niên cứu bạn giữa mưa bom
Trong những năm tháng chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ ở miền Bắc, có những cái tên tuy nhỏ bé về tuổi đời nhưng lại vĩ đại về nhân cách. Nguyễn Bá Ngọc chính là một biểu tượng như thế – người thiếu niên đã lấy thân mình che chở cho những mầm non của đất nước, để lại một bài ca về sự hy sinh cao cả nhất.
Nguyễn Bá Ngọc sinh năm 1952 tại xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Lớn lên trong khung cảnh thanh bình của làng quê Bắc Bộ, nhưng sự bình yên ấy sớm bị phá vỡ khi đế quốc Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc. Năm 1964, khi cuộc chiến tranh không quân của Mỹ bắt đầu dội xuống các tỉnh miền Trung, cậu bé Ngọc lúc đó đang là học sinh lớp 4. Dù còn nhỏ tuổi, Ngọc đã sớm bộc lộ ý thức trách nhiệm và lòng yêu thương bạn bè, em nhỏ qua các hoạt động của Đội thiếu niên tiền phong.
Bước ngoặt bi tráng diễn ra vào sáng ngày 5/7/1965. Đó là một buổi sáng định mệnh khi máy bay Mỹ bất ngờ ập tới, trút bom rải thảm xuống làng Nà Mạ, xã Quảng Trung. Trong lúc tiếng còi báo động vang lên rền rĩ, mọi người đổ xô đi tìm nơi trú ẩn. Ngọc đã nhanh chóng xuống hầm, nhưng giữa tiếng nổ chát chúa của bom đạn, cậu bỗng nghe thấy tiếng khóc thét xé lòng từ phía nhà người hàng xóm – nơi có hai em nhỏ là Khương và Toanh đang bơ vơ giữa khói lửa vì bố mẹ đã đi làm đồng. Không một giây chần chừ, Ngọc lao ra khỏi hầm trú ẩn an toàn của mình, băng qua làn mưa đạn để cứu bạn.
Cậu bế em Toanh xuống hầm, rồi quay lại che chở cho em Khương. Khi thấy máy bay Mỹ tiếp tục sà thấp xả đạn, Ngọc đã nằm đè lên người các em, lấy chính tấm thân nhỏ bé của mình làm lá chắn thép. Trong khoảnh khắc nghẹt thở ấy, một mảnh bom đã găm sâu vào lưng Ngọc. Dù máu chảy đầm đìa và vô cùng đau đớn, cậu bé vẫn không một lời kêu ca, tiếp tục dồn sức che chở cho các em cho đến khi máy bay địch rút hẳn. Khi người dân đến cứu, Ngọc vẫn cố nén đau, hỏi mọi người bằng giọng yếu ớt: "Các em có sao không?" rồi mới lịm đi.
Ngày 6/7/1965, Nguyễn Bá Ngọc đã trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện do vết thương quá nặng. Chàng thiếu niên 13 tuổi ra đi, nhưng hành động của cậu đã tạo nên một làn sóng lay động hàng triệu trái tim học sinh, sinh viên lúc bấy giờ. Hình ảnh Nguyễn Bá Ngọc đã đi vào sách giáo khoa, trở thành bài học đầu đời về lòng dũng cảm và đức hy sinh. Cậu ngã xuống khi tuổi đời còn quá xanh, nhưng "mầm non" ấy đã kịp cứu sống những mầm non khác, để lại một "dáng đứng" thiếu nhi Việt Nam hiên ngang giữa thời hoa lửa, khẳng định rằng anh hùng không đợi tuổi.



