NGUYỄN BÁ NGỌC – TUỔI MƯỜI BỐN VÀ SỰ HY SINH VÌ EM
Một cậu bé và lựa chọn trong khoảnh khắc
Năm 1965.
Chiến tranh diễn ra ác liệt ở miền Bắc.
Tại Thanh Hóa, một cậu bé 14 tuổi tên Nguyễn Bá Ngọc đang sống cùng gia đình.
Trong một trận bom, tiếng máy bay và tiếng nổ xé toạc sự bình yên của làng quê.
Người lớn hoảng loạn.
Nhưng trong căn nhà ấy còn có những em nhỏ.
Nguyễn Bá Ngọc đã không nghĩ đến bản thân trước.
Em lao đến che chở cho các em.
Bom đạn đã cướp đi mạng sống của cậu bé.
Nhưng hành động ấy đã cứu sống những người em.
Mười bốn tuổi
14 tuổi.
Một độ tuổi mà ngày nay các em vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường.
Vẫn còn được cha mẹ chăm sóc.
Vẫn còn những giấc mơ rất trẻ con.
Nguyễn Bá Ngọc đã không có cơ hội lớn lên.
Nhưng sự hy sinh của em trở thành biểu tượng về tình yêu thương và lòng dũng cảm.
Lời gửi lại
Có những anh hùng không cầm súng.
Có những người hùng không lập chiến công trên chiến trường.
Có những người chỉ đơn giản là đưa tay che chở cho người khác khi hiểm nguy ập đến.
Và đôi khi, đó chính là điều cao đẹp nhất của con người.



