NGUYỄN BÌNH – “ĐỘC NHÃN TƯỚNG QUÂN” VÀ NHỮNG NGÀY ĐẦU Ở NAM BỘ
Tác giả: Nguyễn Văn Hoàng Lớp: K15A SPTIN Trường Đại học Hải Dương
Cuối năm 1945, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp ở Nam Bộ đang đứng trước muôn vàn khó khăn, Chủ tịch Hồ Chí Minh quyết định cử một người chỉ huy đặc biệt vào Nam. Người ấy là Nguyễn Bình – người sau này trở thành vị Trung tướng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam. Nhiệm vụ của ông không hề đơn giản. Nam Bộ khi ấy có rất nhiều lực lượng vũ trang khác nhau, tổ chức và phương thức hoạt động không đồng nhất. Muốn xây dựng một lực lượng đủ sức chống lại quân Pháp, trước hết phải thống nhất được những lực lượng ấy thành một hệ thống có tổ chức, có chỉ huy. Nguyễn Bình đã bắt tay vào công việc đó. Ông đi qua nhiều địa bàn, gặp gỡ các lực lượng, tổ chức lại các đơn vị và từng bước xây dựng lực lượng vũ trang Nam Bộ. Đến năm 1949, ông được giao làm Tư lệnh Bộ Tư lệnh Nam Bộ. Chính trong những năm tháng ấy, tài năng quân sự và khả năng thu phục lòng người của ông được thể hiện rõ. Ông không chỉ quan tâm đến chiến đấu mà còn chú trọng xây dựng trường quân chính, đào tạo cán bộ, tổ chức lực lượng chủ lực, địa phương và dân quân du kích. Công lao lớn của Nguyễn Bình là góp phần thống nhất các lực lượng vũ trang Nam Bộ, tạo nền tảng cho cuộc kháng chiến lâu dài. Năm 1948, Chủ tịch Hồ Chí Minh ký sắc lệnh phong ông quân hàm Trung tướng – Trung tướng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam. Nhưng Nguyễn Bình không có một cuộc đời bình yên sau đó. Năm 1951, trên đường ra Trung ương nhận nhiệm vụ, ông lâm bệnh nặng nhưng vẫn quyết tâm lên đường. Ông hy sinh trên đất Campuchia ngày 29/9/1951. Người ta thường gọi ông là “Độc nhãn tướng quân”. Nhưng có lẽ điều đáng nhớ nhất không phải là biệt danh ấy. Đó là hình ảnh một vị tướng được giao một nhiệm vụ tưởng như không thể: biến những lực lượng rời rạc thành một sức mạnh thống nhất giữa một chiến trường vô cùng khốc liệt.



