Nguyễn Bỉnh Khiêm
Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm
Nguyễn Bỉnh Khiêm (hiệu: Bạch Vân Cư sĩ) sinh năm 1491 tại Hải Phòng trong một gia đình nhà Nho hiếu học. Năm 1535, ông đỗ Trạng nguyên và giữ chức Tả thị lang dưới triều Mạc.
Sau khi qua đời, Nguyễn Bỉnh Khiêm được vua Mạc truy phong “Trình quốc công”. Chính vì vậy, dân gian vẫn quen gọi ông là “Trạng Trình”.
Không chỉ là một những nhà thơ lớn của dân tộc, ông còn được người đời nhớ đến nhờ khả năng tiên tri đáng kinh ngạc với 487 câu sấm ký (thường gọi là “Sấm Trạng Trình”) ra đời cách đây đã trên 500 năm.
Để tưởng nhớ 440 năm ngày mất của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm (8/12/1585 - 8/12/2025), hãy cùng chúng mình nghe lại một giai thoại về ông, được dân gian truyền miệng nhé!
Truyện rằng: “Lúc sắp mất, Trạng có giao cho con cháu một cái ống tre sơn son thếp vàng, gắn bít hai đầu và dặn: “Đến đúng năm tháng ấy, ngày giờ ấy, phải để nó vào kiệu, rước lên dinh Tống Đốc Hải Dương và trao cho quan. Chỉ có vậy mới cứu vãn được tình thế gia đình, nhưng tuyệt đối không được ai mở xem, trừ đích thân quan”.
Chiếc ống tre ấy được gìn giữ qua nhiều thế hệ, mãi đến đời cháu thứ 7 mới đến ngày giờ đã ghi trong gia phả. Người cháu làm đúng lời dặn, long trọng rước vật ấy lên dinh Tổng đốc. Khi quan mở ra, bên trong chỉ có một cuộn giấy nhỏ, đề hai câu chữ nho: “Ngã cứu nhĩ thượng lương chi ách. Nhĩ cứu ngã thất thế chi bần”. Nghĩa là: “Ta cứu mày khỏi sà nhà đổ. Mày cứu ta cháu bảy đời nghèo”.
Giữa lúc đang bận công việc, lại thấy hai câu chữ xưng hô xấc xược, gọi mình là “mày”, quan Tổng đốc nổi giận, tay cầm chiếc quạt, bật dậy định sang đánh người cháu. Nhưng vừa bước khỏi chiếc sập, thì từ trên cao, xà nhà đột ngột đổ xuống ngay chỗ ngài vừa đứng. Nhờ bước ra kịp thời, quan thoát nạn trong gang tấc.
Bấy giờ quan Tổng đốc mới bàng hoàng tỉnh ngộ, hiểu rằng Cụ Trạng năm xưa đã báo trước tai họa và gián tiếp cứu mạng mình. Ngài lập tức ân hận, quay sang xin lỗi người cháu một cách chân thành, mời vào tư thất khoản đãi cơm rượu. Sau đó, quan lấy tiền giúp đỡ, cứu cho gia đình con cháu Cụ Trạng khi ấy đang rơi vào cảnh túng quẫn tận cùng.”



