Nguyễn Bình và những trận đánh không đối đầu trực diện
Trong điều kiện lực lượng còn yếu, Nguyễn Bình chú trọng cách đánh linh hoạt, tận dụng địa hình và lựa chọn thời cơ.
Trong những năm đầu kháng chiến, lực lượng Việt Nam còn yếu hơn đối phương về vũ khí và phương tiện.
Nếu đối đầu trực diện trong mọi trường hợp, lực lượng kháng chiến sẽ chịu nhiều bất lợi.
Nguyễn Bình hiểu điều đó.
Ông chủ trương tận dụng địa hình và lựa chọn cách đánh phù hợp.
Nam Bộ có hệ thống sông ngòi dày đặc.
Có rừng.
Có vùng đồng ruộng rộng.
Có nhiều tuyến đường nhỏ.
Những đặc điểm này tạo điều kiện cho lực lượng kháng chiến cơ động.
Một đơn vị có thể xuất hiện nhanh.
Tổ chức đánh.
Sau đó rút khỏi khu vực trước khi đối phương tập trung lực lượng.
Đây là cách đánh phù hợp với điều kiện tương quan lực lượng lúc bấy giờ.
Nguyễn Bình cũng coi trọng yếu tố bất ngờ.
Đối phương mạnh hơn về trang bị nhưng không phải lúc nào cũng kiểm soát được mọi địa bàn.
Nếu nắm được thông tin tốt, lực lượng kháng chiến có thể lựa chọn thời điểm có lợi.
Những cuộc tập kích nhỏ.
Những trận phục kích.
Những hoạt động phá tuyến vận chuyển.
Những cuộc đánh vào lực lượng nhỏ.
Tất cả đều có thể tạo sức ép.
Mục tiêu không phải lúc nào cũng là tiêu diệt thật nhiều quân địch.
Mà còn làm đối phương phải phân tán lực lượng.
Phải tăng cường bảo vệ đường sá.
Phải tổ chức nhiều đồn bốt.
Qua đó làm giảm khả năng tập trung lực lượng.
Đó là cách chiến tranh tiêu hao.
Nguyễn Bình hiểu rằng cuộc kháng chiến có thể kéo dài.
Vì vậy, không nhất thiết phải thắng mọi trận.
Quan trọng là giữ được lực lượng của mình và từng bước làm suy yếu đối phương.
Tư duy ấy phù hợp với điều kiện Nam Bộ.
Nó giúp lực lượng kháng chiến tồn tại trong những năm đầu khó khăn.
Và quan trọng hơn, nó tạo ra kinh nghiệm để lực lượng ngày càng trưởng thành.



