Nguyễn Bưu – Người lính công binh gỡ mìn giữa rừng già
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có những cái tên không được khắc trên bảng vàng rực rỡ, nhưng lại in đậm trong trái tim người thân. Với em, người anh hùng ấy là ông Nguyễn Bưu – em trai út của mệ nội em – một người lính công binh hy sinh trong những năm tháng khốc liệt.
Dù không rõ năm sinh, qua lời kể của mệ nội, ông Bưu là chàng trai trẻ với đôi mắt sáng và trái tim nhiệt huyết. Khi đất nước cần, ông gia nhập lực lượng công binh – công việc vất vả và nguy hiểm bậc nhất: không cầm súng đối đầu trực tiếp, mà lặng lẽ đối mặt với "tử thần" ẩn mình dưới lòng đất. Công cụ thô sơ, chủ yếu dựa vào sự tinh nhạy của đôi tay và dũng cảm của ý chí. Giữa rừng già rậm rạp hay những con đường mòn bị bom đạn cày xới, ông cùng đồng đội kiên nhẫn dò từng tấc đất, tháo gỡ nguy hiểm, mở lối cho đoàn quân tiến về phía trước.
Ngày 3/12/1967, trong một lần thực hiện nhiệm vụ gỡ mìn, một sự cố không may đã xảy ra, và ông Nguyễn Bưu vĩnh viễn nằm lại với đất mẹ. Ông hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, khi bao dự định cho ngày hòa bình vẫn còn dang dở. Sự ra đi của ông là một cú sốc lớn với gia đình, đặc biệt là mệ nội em – người chị luôn dõi theo từng bước chân của đứa em trai út nơi chiến trận.
Dù em chưa một lần được gặp ông, nhưng qua những câu chuyện thấm đẫm nước mắt của mệ nội, ông vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí em như một biểu tượng của lòng dũng cảm. Câu chuyện của ông giúp em hiểu sâu sắc giá trị của hòa bình. Từ tấm gương của ông, em tự nhủ phải sống có trách nhiệm, trân trọng quá khứ, nỗ lực học tập để xây dựng đất nước. Hình ảnh người lính công binh Nguyễn Bưu sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn em.



