Nguyễn Cảnh Dị và khí tiết bất khuất của danh tướng lòng dân
Trường Đại học Hải Dương
Nguyễn Cảnh Dị và khí tiết bất khuất của danh tướng lòng dân
Trong lịch sử chống ngoại xâm đầy bi hùng của dân tộc Việt Nam đầu thế kỷ XV, Nguyễn Cảnh Dị nổi lên như một hình tượng kiệt xuất về lòng dũng cảm, tinh thần bất khuất và khí tiết lẫm liệt trước kẻ thù. Là con trai của vị trụ cột triều Hậu Trần Nguyễn Cảnh Chân, ông không chỉ nối nghiệp cha trong sự nghiệp cứu nước mà còn ghi dấu ấn sâu sắc qua những chiến công hiển hách và thái độ tận trung với dân, với nước cho đến phút cuối cùng.
Nguyễn Cảnh Dị sinh ra và trưởng thành tại vùng đất Nam Đàn, tỉnh Nghệ An – nơi vốn giàu truyền thống văn hiến và tinh thần thượng võ. Thừa hưởng nền tảng giáo dục gia đình khắt khe cùng khí chất kiên cường của người cha Nguyễn Cảnh Chân, ông sớm bộc lộ tài năng quân sự và lòng yêu nước nồng nã. Khi cuộc kháng chiến chống quân Minh dưới thời Giản Định Đế bùng nổ, Nguyễn Cảnh Dị đã sát cánh bên cha và Quốc công Đặng Tất, trực tiếp tham gia nhiều trận đánh quan trọng, góp phần làm nên chiến thắng Bô Cô vang dội vào mùa đông năm 1408.
Tuy nhiên, bi kịch lớn đã ập đến khi Giản Định Đế nghe lời gièm pha của nịnh thần, vô cớ sát hại Nguyễn Cảnh Chân và Đặng Tất vào đầu năm 1409. Đứng trước nỗi đau mất cha quá đột ngột và nguy cơ sụp đổ của cuộc kháng chiến, Nguyễn Cảnh Dị đã thể hiện bản lĩnh kiệt xuất của một vị tướng tài ba. Ông cùng với Đặng Dung – con trai của Đặng Tất – gạt bỏ nỗi hận riêng, lấy đại cục làm trọng. Hai ông chủ động rút quân về Nghệ An, chiêu tập sĩ phu, hào kiệt và quyết định tôn phò hoàng thân Trần Quý Khoách lên ngôi hoàng đế, lấy niên hiệu Trùng Quang Đế. Sự sáng suốt và tinh thần đại cục ấy đã kịp thời cứu cuộc kháng chiến khỏi nguy cơ tan rã, dựng lại ngọn cờ chính thống chống quân Minh.
Dưới triều Trùng Quang Đế, Nguyễn Cảnh Dị được tin tưởng giao giữ chức Thái bảo, cùng Đặng Dung gánh vác toàn bộ việc binh sự. Ông là vị tướng giỏi cầm quân, luôn sát cánh cùng binh sĩ trong những hoàn cảnh gian khổ nhất. Nguyễn Cảnh Dị đã trực tiếp chỉ huy nhiều trận đánh oanh liệt ở dải đất Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, gieo rắc niềm khiếp sợ cho quân xâm lược Minh. Nhiều lần, bằng lối đánh linh hoạt và lòng dũng cảm, ông cùng nghĩa quân đã bẻ gãy các đợt càn quét quy mô lớn của kẻ thù.
Dẫu vậy, do sự chênh lệch quá lớn về lực lượng và nguồn tiếp tế ngày càng cạn kiệt, cuộc kháng chiến của nhà Hậu Trần dần rơi vào thế bị động trước các đợt tấn công dồn dập của đại tướng nhà Minh là Trương Phụ. Trong trận quyết chiến gian khổ tại vùng Thuận Hóa vào năm 1413, Nguyễn Cảnh Dị đã chiến đấu vô cùng dũng cảm nhưng do lực lượng quá chênh lệch, ông bị sa vào tay giặc.
Biết Nguyễn Cảnh Dị là vị tướng có uy tín rất lớn trong nhân dân và tướng sĩ, Trương Phụ đã dùng nhiều thủ đoạn dụ dỗ, hứa hẹn phong quan tiến chức nhằm khống chế ông. Tuy nhiên, trước mặt kẻ thù tàn bạo, Nguyễn Cảnh Dị đã hiên ngang mắng chửi Trương Phụ, vạch trần tội ác xâm lược của nhà Minh và khẳng định khí tiết thà chết chứ nhất quyết không chịu làm nô lệ. Tức giận trước tinh thần bất khuất của ông, kẻ thù đã hãm hại ông một cách dã man. Nguyễn Cảnh Dị ngã xuống, hy sinh trọn vẹn vì độc lập dân tộc ở độ tuổi tràn đầy tài năng.
Nguyễn Cảnh Dị là minh chứng hùng hình cho tinh thần "vì nước quên thân, vì dân phục vụ". Tấm gương hy sinh lẫm liệt, lòng trung thành vô điều kiện với đại nghĩa dân tộc và khí tiết bất khuất của ông trước quân thù đã trở thành một biểu tượng bất tử, truyền cảm hứng mạnh mẽ cho các thế hệ nghĩa sĩ Lam Sơn tiếp bước đứng lên giải phóng hoàn toàn non sông Đại Việt.



