NGUYỄN CAO CẢNH - NGƯỜI CỘNG SẢN KIÊN TRUNG, TRỌN ĐỜI VÌ SỰ NGHIỆP GIẢI PHÓNG DÂN TỘC
NGUYỄN CAO CẢNH - NGƯỜI CỘNG SẢN KIÊN TRUNG, TRỌN ĐỜI VÌ SỰ NGHIỆP GIẢI PHÓNG DÂN TỘC
Đồng chí Nguyễn Cao Cảnh sinh năm 1905 tại xã Long Điền B, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang trong một gia đình có hoàn cảnh khó khăn, cha mất sớm. Từ nhỏ, đồng chí vừa phụ giúp mẹ nuôi các em, vừa được học chữ Nho và chữ Quốc ngữ. Được hun đúc bởi tinh thần yêu nước và ý chí vươn lên, đồng chí sớm tham gia các phong trào yêu nước cùng nhiều thanh niên tiến bộ tại quê hương.
Những năm cuối thập niên 1920, đồng chí cùng các đồng chí Bùi Trung Phẩm, Trần Văn Thạnh, Ung Văn Khiêm, Lâm Văn Cẩn... nghiên cứu sách báo tiến bộ, tuyên truyền tư tưởng cách mạng và vận động quần chúng. Đặc biệt, vào các ngày 9 và 28/5/1930, đồng chí tham gia tổ chức các cuộc biểu tình đòi giảm tô, chống sưu thuế và phản đối sự áp bức của thực dân Pháp tại Chợ Mới.
Sau những cuộc đấu tranh ấy, năm 1930, đồng chí được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam, tiếp tục xây dựng cơ sở cách mạng, phát triển tổ chức Đảng tại địa phương. Với tinh thần trách nhiệm và sự tận tụy, đồng chí góp phần đưa Chi bộ Long Điền B trở thành một trong những chi bộ vững mạnh của huyện.
Giai đoạn 1936–1939, đồng chí tích cực tham gia phong trào Mặt trận Bình dân, vận động nhân dân đấu tranh đòi quyền dân sinh, dân chủ. Bị thực dân Pháp bắt giam và đày ra Côn Đảo năm 1942, đồng chí phải chịu nhiều cực hình tra tấn nhưng vẫn một lòng son sắt với cách mạng, tuyệt đối không khai báo.
Sau khi được trả tự do, đồng chí trở về quê hương, nhanh chóng nối lại liên lạc với tổ chức và tiếp tục xây dựng phong trào cách mạng. Trong Cách mạng Tháng Tám năm 1945, đồng chí góp phần quan trọng vào thắng lợi giành chính quyền tại Long Xuyên và Chợ Mới.
Từ năm 1947 đến 1954, đồng chí lần lượt giữ nhiều trọng trách như Trưởng ban giao liên tỉnh Long Châu Tiền và phụ trách Nông hội tỉnh Đông Châu Sa, góp phần bảo đảm sự thông suốt trong công tác chỉ đạo và phát triển phong trào kháng chiến.
Sau Hiệp định Giơnevơ năm 1954, đồng chí tình nguyện ở lại miền Nam tiếp tục hoạt động bí mật. Từ năm 1956 đến 1958, đồng chí giữ cương vị Trưởng ban giao bưu Khu 8, sau đó là Tỉnh ủy viên phụ trách Tổ giao liên tỉnh An Giang, kiên trì giữ vững mạng lưới liên lạc của cách mạng trong điều kiện vô cùng nguy hiểm.
Năm 1958, đồng chí bị địch bắt và tra tấn dã man nhằm khai thác bí mật về tổ chức cách mạng. Dù phải chịu những cực hình tàn khốc, đồng chí vẫn giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cộng sản. Trong thời gian tiếp tục bị giam cầm tại Côn Đảo, thân thể bị hành hạ đến kiệt quệ nhưng ý chí cách mạng của đồng chí vẫn không hề lay chuyển.
Ngày 8/3/1960, đồng chí Nguyễn Cao Cảnh anh dũng hy sinh tại phòng số 14, Trại giam Côn Đảo, để lại tấm gương sáng về lòng trung thành, đức hy sinh và tinh thần bất khuất của người cộng sản.
Ghi nhận những cống hiến to lớn đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc, năm 1977, Đảng và Nhà nước truy tặng đồng chí Bằng "Tổ quốc ghi công", Huân chương Kháng chiến hạng Nhất và Huân chương Độc lập hạng Nhì. Tên đồng chí được đặt cho Trường Trung học cơ sở Nguyễn Cao Cảnh tại xã Long Điền B, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang để tuởng nhớ và tri ân nguời chiến sĩ cách mạng kiên trung.


