Cựu chiến binh

Nguyễn Cao Dương

aa

Phú Thọ02/02/2026Nguyễn Việt Dũng4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Cao Dương, sinh năm 1953.
Năm 1974, khi đất nước còn trong những tháng ngày quyết liệt nhất của cuộc kháng chiến, tôi lên đường nhập ngũ. Tuổi hai mươi mốt của tôi không gắn với những ước mơ riêng, mà gắn với tiếng gọi của Tổ quốc.

Ngày rời quê, mẹ tôi chỉ dặn một câu ngắn ngủi:
“Giữ gìn sức khỏe con nhé.”
Câu nói giản dị ấy theo tôi suốt những năm tháng chiến trường, giữa tiếng bom, giữa những chặng hành quân dài và những đêm rừng tối mịt.

Ngoài mặt trận, tôi hiểu sâu sắc thế nào là giữ lửa.
Lửa để nấu một bữa cơm vội, lửa để sưởi ấm trong những đêm lạnh, nhưng quan trọng hơn cả là lửa của niềm tin – niềm tin vào đồng đội, vào ngày trở về, vào chiến thắng cuối cùng. Nhưng chiến tranh khốc liệt làm ngọn lửa ấy hao dần. Mỗi lần tiễn đồng đội ngã xuống, tôi lại thấy lòng mình trĩu xuống một chút, chín chắn hơn một chút, và lặng lẽ hơn rất nhiều.

Năm 1977, tôi xuất ngũ. Tôi trở về quê hương khi mái tóc còn xanh nhưng tâm hồn đã già dặn hơn tuổi đời. Bắt đầu lại với ruộng đồng, với gia đình, với cuộc sống bình dị – đó là hành trình mà mỗi người lính trở về đều phải học lại từ đầu.

Ngọn lửa của tuổi trẻ không còn cháy bùng như những năm trong quân ngũ, nhưng nó trở thành một đốm lửa âm ỉ, bền bỉ. Đó là sự kiên trì, trách nhiệm, và lòng biết ơn cuộc sống hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn