Bài viết

Nguyễn Chí Khiêm

ÔNG LÊ VĂN TÍNH – NGƯỜI GIỮ CỘT MỐC BIÊN GIỚI GIỮA “THÁNG ĐÊM LỬA ĐẠN” LẠNG SƠN (1984–1990)

18/12/2025Nguyễn Chí Khiêm (Đoàn cơ sở Tiểu đoàn 6, Học viện PK-KQ, Đoàn Thanh niên Quân Đội)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ÔNG LÊ VĂN TÍNH – NGƯỜI GIỮ CỘT MỐC BIÊN GIỚI GIỮA “THÁNG ĐÊM LỬA ĐẠN” LẠNG SƠN (1984–1990)

Sau chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979, vùng Lạng Sơn vẫn luôn trong tình trạng căng thẳng, với các vụ xung đột lẻ tẻ và sự xâm phạm đường biên diễn ra thường xuyên. Trong bối cảnh ấy, ông Lê Văn Tính, một chiến sĩ biên phòng trẻ của Đồn 113, lại trở thành người giữ cột mốc biên giới bằng sự kiên cường hiếm có.

Anh Tính nhập ngũ năm 1983, quê ở Hưng Yên. Khi được phân lên Lạng Sơn, đường biên nơi anh đóng quân là vùng núi đá hiểm trở, giao thông khó khăn, mùa đông khắc nghiệt, mùa hè nắng cháy. Công việc của anh là tuần tra các cột mốc, đo đạc và ghi chép mọi thay đổi, đồng thời ngăn chặn các hành vi xâm phạm lãnh thổ. Nhiều khi, một tổ tuần tra chỉ có hai người, phải đi bộ hàng chục cây số trong rừng.

Những năm 1984–1987 là thời kỳ căng thẳng nhất. Các cột mốc nhiều lần bị kẻ xấu dịch chuyển. Có đêm, anh Tính phát hiện cột mốc bị đào nghiêng. Dù tình hình xung quanh rất nguy hiểm, anh vẫn cùng đồng đội dựng lại mốc trong bóng tối, chỉ dùng đèn dầu để tránh bị phát hiện. Gió núi thổi cắt da, tay anh tê cóng, nhưng anh không cho phép mình dừng lại. Anh nói: “Đất nước mình, không giữ thì ai giữ.”

Một kỷ niệm được đồng đội nhắc mãi là lần anh Tính đối mặt nhóm người có vũ trang đang tìm cách xâm nhập biên giới. Chỉ có một mình, anh nấp sau mỏm đá, nổ súng cảnh cáo và dùng loa tay kêu gọi họ rời khỏi lãnh thổ. Nhóm người ấy bỏ đi, nhưng anh Tính vẫn ở lại trấn giữ suốt nhiều giờ, phòng trường hợp họ quay lại. Đến sáng, anh về đồn với bộ quân phục ướt đẫm sương, đôi mắt thâm quầng nhưng tinh thần kiên định.

Năm 1990, anh chuyển sang công tác hậu cần, sống âm thầm và khiêm tốn. Những trang sổ ghi chép đường biên của anh trở thành tư liệu quý, được bộ đội gọi là “cuốn nhật ký giữ đất”.
Đối với người dân Lạng Sơn, anh Tính là biểu tượng của câu nói:
“Cột mốc đứng vì người lính đứng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn