Nguyễn Chí Thanh (1914–1967), tên thật là Nguyễn Vịnh, là một vị tướng và nhà lãnh đạo quân sự, chính trị tiêu biểu của Việt Nam.
Câu chuyện lịch sử thời hoa lửa về nhân vật lịch sử Nguyễn Chí Thanh (1914–1967)

Nguyễn Chí Thanh (1914–1967), tên thật là Nguyễn Vịnh, là một vị tướng và nhà lãnh đạo quân sự, chính trị tiêu biểu của Việt Nam. Ông có nhiều đóng góp trong xây dựng lực lượng vũ trang và lãnh đạo cách mạng Việt Nam.
Ông sinh ngày 1/1/1914 tại làng Niêm Phò, huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên, nay thuộc thành phố Huế. Từ khi còn trẻ, Nguyễn Chí Thanh đã tham gia phong trào cách mạng và được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương năm 1937.
Trong thời kỳ hoạt động cách mạng, ông nhiều lần bị thực dân Pháp bắt giam. Dù bị tù đày và chịu nhiều khó khăn, ông vẫn giữ vững tinh thần cách mạng. Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, ông đảm nhiệm nhiều vị trí quan trọng trong công tác Đảng và quân sự.
Trong kháng chiến chống thực dân Pháp, Nguyễn Chí Thanh có đóng góp lớn trong việc xây dựng lực lượng và tổ chức phong trào cách mạng ở Bình – Trị – Thiên. Năm 1950, ông được phong quân hàm Đại tướng và giữ chức Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam.
Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, Nguyễn Chí Thanh được giao nhiệm vụ quan trọng tại chiến trường miền Nam. Ông trực tiếp chỉ đạo xây dựng lực lượng, phát triển chiến tranh nhân dân và đề ra nhiều chủ trương nhằm đối phó với chiến lược quân sự của Mỹ và chính quyền Việt Nam Cộng hòa.
Nguyễn Chí Thanh qua đời ngày 6/7/1967 tại Hà Nội, khi đang chuẩn bị trở lại chiến trường miền Nam. Ông được ghi nhớ là một nhà lãnh đạo quyết đoán, gần gũi với nhân dân, có tư duy quân sự và chính trị sâu sắc, có nhiều đóng góp cho sự nghiệp cách mạng và xây dựng Quân đội nhân dân Việt Nam.


