Nguyễn Chí Thanh – Người cán bộ gần gũi với chiến sĩ
Vừa là "linh hồn" của công tác chính trị trong quân đội, vừa là vị "Đại tướng nông dân" lội ruộng cùng bà con gặt lúa, Nguyễn Chí Thanh là hình mẫu hoàn hảo của một vị tướng tài đức vẹn toàn. Khi vào chiến trường miền Nam, đối mặt với hỏa lực áp đảo của quân đội Mỹ, ông đã đúc kết phương châm "Nắm thắt lưng địch mà đánh", tạo ra chiến thuật đánh gần xuất sắc vô hiệu hóa bom đạn kẻ thù. Dẫu ra đi đột ngột, tư duy chiến lược của ông vẫn soi đường cho Đại thắng Mùa Xuân 1975.
Sức mạnh của một đội quân không chỉ nằm ở xe tăng, đại bác hay vũ khí tối tân, mà gốc rễ sâu xa nhất nằm ở ý chí, tinh thần và lý tưởng chiến đấu của mỗi người lính. Trong lịch sử hào hùng của Quân đội Nhân dân Việt Nam, có một vị Đại tướng không xuất thân từ những học viện quân sự danh giá, nhưng lại được Chủ tịch Hồ Chí Minh và toàn quân tin tưởng giao phó trọng trách bồi đắp "linh hồn" cho quân đội.
Ông vừa là một nhà chính trị lỗi lạc, vừa là một chiến lược gia tài ba nơi tuyến lửa, đồng thời cũng là người bạn giản dị, gần gũi của những người dân cày. Ông là Đại tướng Nguyễn Chí Thanh – ngọn cờ chói lọi của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
Nguyễn Chí Thanh (1914–1967), tên thật là Nguyễn Vịnh, sinh ra tại làng Niêm Phò, huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế. Sớm giác ngộ cách mạng từ khi phong trào Mặt trận Dân chủ Đông Dương bùng nổ, chàng thanh niên xứ Huế đã nhanh chóng trở thành một cán bộ nòng cốt. Dù nhiều lần bị thực dân Pháp bắt giam, đày đọa trong những nhà tù khét tiếng như Lao Bảo, Buôn Ma Thuột, ý chí kiên trung của ông vẫn không hề lay chuyển. Ông luôn là người đi đầu trong các cuộc đấu tranh tuyệt thực, giữ vững khí tiết của người cộng sản.
Năm 1959, Nguyễn Chí Thanh là một trong hai người đầu tiên được phong hàm Đại tướng Quân đội Nhân dân Việt Nam (sau Đại tướng Võ Nguyên Giáp). Trên cương vị Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, ông đã có những cống hiến to lớn trong việc xây dựng quân đội vững mạnh về chính trị, tư tưởng. Không chỉ gắn bó với quân ngũ, ông còn là người đặc biệt quan tâm đến mặt trận nông nghiệp, xông xáo lội ruộng, tát nước cùng bà con nông dân, khởi xướng phong trào "Gió Đại Phong" nổi tiếng.
Chính sự mộc mạc, xông xáo ấy đã khiến nhân dân và cán bộ yêu mến dành tặng ông danh xưng "Đại tướng của nông dân".
Tuy nhiên, dấu ấn vĩ đại nhất tạc nên tên tuổi Nguyễn Chí Thanh trên mặt trận quân sự chính là giai đoạn ông vào Nam đánh Mỹ (năm 1964). Trên cương vị Bí thư Trung ương Cục miền Nam kiêm Chính ủy Quân Giải phóng miền Nam, đối mặt với đội quân viễn chinh Mỹ sở hữu hỏa lực không quân và pháo binh áp đảo, ông đã tìm ra một chiến thuật độc đáo mang tính bước ngoặt. Bằng nhãn quan chiến lược nhạy bén, ông đề ra phương châm tác chiến bất hủ:
"Nắm thắt lưng địch mà đánh".
Chiến thuật đánh gần, đánh xáp lá cà này đã vô hiệu hóa hoàn toàn ưu thế hỏa lực mạnh của Mỹ, khiến chúng không dám ném bom hay pháo kích vì sợ dội trúng quân mình. Phương châm ấy đã trở thành kim chỉ nam, truyền sự tự tin cao độ cho quân và dân miền Nam liên tiếp đánh bại các cuộc hành quân tìm diệt của kẻ thù.
Ngày 6/7/1967, ngay trước ngày lên đường trở lại chiến trường miền Nam, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh đột ngột qua đời tại Hà Nội sau một cơn nhồi máu cơ tim. Sự ra đi của ông là một tổn thất vô cùng to lớn đối với Đảng, Quân đội và nhân dân ta.
Nhà thơ Tố Hữu đã viết những vần thơ đầy nước mắt để khóc ông:
"Sáng trong như ngọc một con người".
Quả thực, cuộc đời Đại tướng Nguyễn Chí Thanh là một viên ngọc sáng trong, một bản hùng ca tráng lệ về người chiến sĩ cộng sản kiên trung, vị tướng tài hoa, gần gũi và tấm gương cống hiến đến hơi thở cuối cùng cho sự nghiệp thống nhất non sông.



