Nguyễn Chí Trung
ĐẠI ĐỘI PHÓ NGUYỄN HỮU DU – NGƯỜI GIỮ CẦU THẠCH HÃN GIỮA ĐẠN PHÁO MÙ TRỜI (1972)
ĐẠI ĐỘI PHÓ NGUYỄN HỮU DU – NGƯỜI GIỮ CẦU THẠCH HÃN GIỮA ĐẠN PHÁO MÙ TRỜI (1972)
Mùa hè đỏ lửa 1972, Quảng Trị trở thành địa ngục trần gian khi pháo địch bắn dồn dập từng phút vào khu vực sông Thạch Hãn. Bên kia sông là thương binh, đạn dược và lực lượng tiếp ứng; bên này sông là chiến trường đang đỏ lửa. Chỉ cần cầu Thạch Hãn bị phá hủy, toàn bộ tuyến chi viện sẽ bị cắt đứt. Trong thời điểm sống còn ấy, Đại đội phó Nguyễn Hữu Du của Trung đoàn 48 đã nhận nhiệm vụ giữ cầu bằng bất cứ giá nào.
Cầu Thạch Hãn khi ấy là cầu gỗ tạm, liên tục bị pháo khoét thủng mặt cầu. Ban ngày, anh Du chỉ huy dân công và bộ đội gia cố từng ván cầu, dùng bao cát chắn hai bên. Ban đêm, anh lội xuống sông để kiểm tra từng cọc tre chống trụ. Nước sông Thạch Hãn cuộn xiết, mảnh pháo rơi lả tả, nhưng anh vẫn làm việc trong im lặng, chỉ tập trung vào nhiệm vụ.
Một đêm tháng 7/1972, địch bắn pháo cấp tập suốt ba giờ. Một quả pháo nổ gần trụ cầu làm mặt cầu rung mạnh, ván bật lên. Anh Du bò ra giữa làn pháo, dùng búa đóng lại từng đinh giữ ván cầu. Đồng đội la lớn: “Du, lùi lại! Pháo tới đó!” nhưng anh chỉ đáp: “Nếu cầu ngừng, người bên kia không sang được nữa.”
Khi trời gần sáng, cầu lại một lần nữa bị trúng pháo, lửa bốc lên ở đầu cầu phía nam. Anh Du cùng ba chiến sĩ dùng chính áo của mình dập lửa, sau đó thay gỗ mới trong bóng tối. Nhờ sự kiên cường của anh, suốt nhiều tuần, cầu Thạch Hãn vẫn đứng vững, trở thành con đường sống cho hàng trăm lượt thương binh và hàng tấn đạn dược vượt qua sông.
Sau chiến tranh, anh Du về quê làm giáo viên, rất ít khi kể chuyện cũ. Nhưng trong lòng đồng đội, tên anh gắn với câu nói được ghi trong sổ nhật ký trung đoàn:
“Cầu đứng vì người giữ cầu đứng.”



