NGUYỄN CHÍ TƯỜNG CỰU CHIẾN BINH (1)
Trong hành trình gặp gỡ những con người mang dấu ấn của lịch sử, bác Nguyễn Chí Tường là người để lại trong em nhiều rung động sâu xa nhất. Cuộc đời bác gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi tuổi đời còn rất trẻ, bác đã sớm bước vào con đường kháng chiến từ năm 1978, trực tiếp chiến đấu nơi chiến trường Tây Nam đầy gian khổ và hiểm nguy. Ngày 27/7/1980, giữa làn ranh sinh tử, bác bị thương nặng, mang trên mình những dấu tích không thể xóa nhòa của chiến tranh. Sau đó, bác được điều trị tại Bệnh viện Quân y 175, rồi đến năm 1982 trở về Long Đất để điều dưỡng, khép lại một chặng đường chiến đấu nhưng mở ra hành trình sống tiếp cùng ký ức không thể quên.Khi em dè dặt hỏi bác về những tháng ngày chiến tranh đầy mất mát ấy, bác chỉ khẽ mỉm cười — một nụ cười dịu dàng nhưng ẩn chứa sự vững chãi của người đã đi qua bão lửa. Bác không kể chuyện bằng nỗi đau hay bi thương, mà bằng sự bình thản của một con người từng đối diện sinh tử và đã chiến thắng số phận. Trong giọng nói trầm ấm ấy, bác chậm rãi nói: “Chiến tranh là ký ức, nhưng hòa bình là tương lai. Chính các em là những người sẽ tiếp nối tương lai ấy.”
Lời bác giản dị mà sâu sắc, lặng lẽ chạm vào em như một lời nhắc nhở thiêng liêng về trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với hòa bình mà cha anh đã đánh đổi bằng máu xương.


