NGUYỄN CHIẾN – NGƯỜI LÍNH ĐI QUA HAI CUỘC CHIẾN
Thông tin nhân chứng: • Họ và tên: Nguyễn Chiến • Năm nhập ngũ: Tháng 7 năm 1966 • Thời gian phục vụ trong quân đội: 1966 – 1982 • Tóm tắt quá trình cống hiến: Ông Nguyễn Chiến là một cựu chiến binh đã có 16 năm liên tục phục vụ trong quân đội, trực tiếp tham gia nhiều chiến trường ác liệt của đất nước. Phần lớn thời gian quân ngũ, ông chiến đấu và phục vụ tại chiến trường Lào, sau đó tham gia chiến dịch giải phóng Tây Nguyên và đại thắng mùa Xuân năm 1975. Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ký ức của những người lính từng đi qua bom đạn, những năm tháng ấy vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Ông Nguyễn Chiến – một cựu chiến binh đã dành trọn 16 năm tuổi trẻ gắn bó với quân đội – là nhân chứng sống cho chặng đường chiến đấu đầy gian khổ nhưng vô cùng vẻ vang của dân tộc ta trong những năm tháng chiến tranh vệ quốc.
Ông Nguyễn Chiến nhập ngũ vào tháng 7 năm 1966, khi đất nước đang trong giai đoạn ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Phần lớn thời gian quân ngũ, ông phục vụ và chiến đấu tại chiến trường Lào, từ cuối năm 1966 đến năm 1973. Trong điều kiện rừng núi hiểm trở, thiếu thốn đủ bề, ông cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ được giao, góp phần bảo vệ các tuyến chiến lược quan trọng phục vụ cho cuộc kháng chiến.
Cuối năm 1973, ông được điều động tham gia chiến dịch giải phóng Tây Nguyên – một chiến dịch có ý nghĩa then chốt, tạo tiền đề cho đại thắng mùa Xuân năm 1975. Trong suốt quãng đời quân ngũ, đây là kỷ niệm sâu sắc và hạnh phúc nhất đối với ông. Những ngày hành quân tiến về giải phóng miền Nam, đặc biệt là thời khắc tiến vào Sài Gòn, đã để lại dấu ấn không thể phai mờ. Lần đầu tiên sau bao năm chiến đấu gian khổ, những người lính được ngồi trên xe tăng, xe cơ giới tiến vào thành phố trong niềm vui vỡ òa. Họ ôm chầm lấy nhau, nước mắt hòa cùng nụ cười, khi đất nước hoàn toàn độc lập, non sông thu về một mối.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Nguyễn Chiến tiếp tục thực hiện nhiệm vụ quân sự tại Thành phố Hồ Chí Minh, rồi được điều động ra biên giới phía Bắc. Tháng 2 năm 1979, khi chiến tranh biên giới nổ ra, ông cùng đơn vị tham gia chiến đấu bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, kiên cường chặn đứng các đợt tiến công của quân xâm lược, góp phần giữ vững địa bàn chiến lược Lào Cai.
Do sức khỏe suy giảm nghiêm trọng sau nhiều năm liên tục chiến đấu, đến tháng 4 năm 1982, ông Nguyễn Chiến được xuất ngũ, nghỉ theo chế độ mất sức. Điều khiến ông day dứt nhất trong cuộc đời người lính không chỉ là những trận đánh khốc liệt, mà còn là sự hy sinh của các đồng đội. Đặc biệt là người bạn cùng quê – liệt sĩ Lạc Hợp Hậu, hy sinh tại chiến trường Lào năm 1970 và đến nay vẫn chưa tìm được hài cốt để trở về với gia đình.
Câu chuyện của ông Nguyễn Chiến là bản hùng ca thầm lặng về một thế hệ đã sẵn sàng hiến dâng cả tuổi trẻ, máu xương cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Qua lời kể mộc mạc nhưng chân thành ấy, thế hệ hôm nay càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình và ý thức sâu sắc hơn về trách nhiệm gìn giữ, xây dựng đất nước trong thời đại mới.


