Nguyễn Chơn – vị tướng giữ lại viên đạn cho thương binh
Nguyễn Chơn – vị tướng giữ lại viên đạn cho thương binh
Trong cuộc đời chiến đấu của Thượng tướng Nguyễn Chơn, có rất nhiều câu chuyện thể hiện phẩm chất của một người chỉ huy luôn đặt đồng đội lên trên bản thân mình. Một trong những câu chuyện được nhiều đồng đội nhắc lại là lần ông bị thương nhưng từ chối ưu tiên điều trị để dành thuốc men cho những thương binh nặng hơn.
Những năm tháng chiến đấu ở chiến trường Khu 5 là khoảng thời gian vô cùng gian khổ. Người lính phải đối mặt với bom đạn, bệnh tật, thiếu thốn thuốc men và điều kiện cứu chữa hạn chế. Trong hoàn cảnh ấy, mỗi viên thuốc, mỗi dụng cụ y tế đều vô cùng quý giá.
Trong một trận chiến, Nguyễn Chơn bị thương. Vết thương gây đau đớn nhưng ông vẫn cố gắng tiếp tục chỉ huy, bởi trước mắt ông lúc ấy còn có nhiệm vụ quan trọng hơn: bảo đảm an toàn cho đơn vị và chăm sóc những cán bộ, chiến sĩ bị thương nặng.
Khi được đề nghị đưa đi điều trị và sử dụng thuốc gây tê để xử lý vết thương, ông đã suy nghĩ rất nhanh. Ông cho rằng những loại thuốc quý hiếm lúc đó cần ưu tiên cho những thương binh đang trong tình trạng nguy hiểm hơn. Vì vậy, ông chấp nhận chịu đau để nhường phần thuốc cho đồng đội.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại câu chuyện này, Nguyễn Chơn vẫn coi đó là chuyện bình thường của người lính trong chiến tranh. Ông không xem đó là sự hy sinh đặc biệt, bởi trong những năm tháng ấy, hàng triệu cán bộ, chiến sĩ cũng đã từng làm những việc tương tự.
Điều đáng quý trong câu chuyện không chỉ nằm ở việc ông chịu đau đớn, mà ở cách ông nhìn nhận trách nhiệm của người chỉ huy. Với ông, người đứng đầu một đơn vị không thể chỉ ra lệnh cho bộ đội chiến đấu, mà phải cùng chia sẻ khó khăn, cùng chịu gian khổ và luôn nghĩ đến người lính dưới quyền.
Chính phong cách ấy đã tạo nên sự tin tưởng đặc biệt giữa Nguyễn Chơn và cán bộ, chiến sĩ. Họ không chỉ kính trọng ông bởi tài năng quân sự, mà còn bởi tình cảm của một người đồng đội.
Sau này, khi trở thành vị tướng giữ nhiều trọng trách trong quân đội, Nguyễn Chơn vẫn giữ nguyên phẩm chất ấy: giản dị, gần gũi và luôn nhớ rằng mọi chiến thắng đều được tạo nên từ sự hy sinh của những người lính bình thường.



