NGUYỄN CHUNG BÌNH – NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA VÀ CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Có những con người khi trở về từ chiến tranh đã mang theo trên mình những vết thương không bao giờ lành hẳn. Có những năm tháng tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường xa xôi, để rồi mỗi khi nhắc đến, ký ức về đồng đội, về những ngày tháng chiến đấu lại ùa về. Thương binh Nguyễn Chung Bình, sinh năm 1963, là một trong những người lính như thế. Nhưng câu chuyện về ông không chỉ là câu chuyện của một người lính đã từng đi qua chiến tranh. Đó còn là câu chuyện về một tuổi trẻ đã biết đặt Tổ quốc lên trên những ước mơ riêng; về một người thương binh đã vượt lên thương tật để tiếp tục sống, làm việc và cống hiến cho quê hương.
Mười chín tuổi và một quyết định của tuổi trẻ
Tháng 9 năm 1982.
Khi ấy, Nguyễn Chung Bình vừa tròn 19 tuổi. Sau khi học xong chương trình 9/12, chàng trai trẻ đã tình nguyện lên đường nhập ngũ.
Ở tuổi mười chín, người ta thường nghĩ nhiều đến những ước mơ rất đỗi bình dị: gia đình, quê hương, những ngày tháng tuổi trẻ và một tương lai phía trước.
Nhưng với Nguyễn Chung Bình, phía trước khi ấy là màu xanh áo lính.
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào một đơn vị cơ động thuộc Quân khu 9, Trung đoàn E501, Sư đoàn F388. Rồi người lính trẻ rời quê hương, bước vào một cuộc chiến đấu cách xa đất nước.
Chiến trường của ông là Bát Tam Băng, Campuchia.
Từ đây, tuổi thanh xuân của chàng trai 19 tuổi gắn với những ngày hành quân, những nhiệm vụ chiến đấu và tình đồng đội nơi chiến trường.
Những năm tháng không thể nào quên
Chiến tranh không có những ngày bình yên theo nghĩa trọn vẹn.
Trong những năm 1983–1985, đơn vị của Nguyễn Chung Bình tham gia các chiến dịch mùa khô, thực hiện nhiều nhiệm vụ cơ động, trong đó có những lần tiếp viện cho Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 2, Sư đoàn 330.
Giữa chiến trường khốc liệt, người lính chỉ biết tin vào đồng đội, vào đơn vị và vào ý chí của chính mình.
Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy.
Mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ và trở về là thêm một lần những người lính được nhìn thấy nhau, được gọi tên nhau, được biết rằng người đồng đội bên cạnh mình vẫn còn an toàn.
Nhưng chiến tranh luôn có những mất mát mà không ai có thể đoán trước.
Trong một lần thực hiện nhiệm vụ tiếp viện, Nguyễn Chung Bình bị thương.
Tuổi thanh xuân của người lính trẻ từ đó mang một dấu ấn không thể xóa nhòa.
Ông được đưa đi điều trị, phục hồi tại Đoàn 44, Quân khu 9. Vết thương chiến tranh để lại trên cơ thể ông một tỷ lệ thương tật 68%, được xác định là thương binh hạng 2/4.
Một người lính trẻ bước vào chiến trường với tuổi đời mười chín.
Và khi trở về, ông đã mang theo một phần thân thể của mình gửi lại nơi chiến trường.
Trở về – nhưng chưa bao giờ đầu hàng số phận
Trở về quê hương sau chiến tranh, Nguyễn Chung Bình phải đối mặt với một cuộc chiến khác: cuộc chiến với những khó khăn của cuộc sống đời thường.
Thương tật khiến cuộc sống không còn dễ dàng như trước.
Nhưng người lính năm xưa không chọn cách buông xuôi.
Ông tiếp tục học bổ túc văn hóa, lập gia đình, học nghề mộc và từng bước tự gây dựng cuộc sống.
Có lẽ, bản lĩnh của người lính không chỉ được thể hiện trên chiến trường.
Nó còn được thể hiện ở cách một người đứng dậy sau những mất mát, tiếp tục lao động, tiếp tục chăm lo cho gia đình và tiếp tục sống có ích.
Nguyễn Chung Bình đã chọn như thế.
Từ một người lính trở về với thương tật nặng, ông tiếp tục tham gia các hoạt động ở địa phương, tham gia Hội Cựu chiến binh và đảm nhận vai trò Chi hội phó Chi hội Cựu chiến binh Khóm Đông An 6.
Những năm tháng chiến tranh không làm ông khép mình lại.
Ngược lại, ký ức về chiến trường trở thành động lực để ông tiếp tục góp sức cho quê hương và kể lại câu chuyện của thế hệ mình cho lớp trẻ.
Người kể chuyện của một thời hoa lửa
Có những bài học lịch sử nằm trong sách giáo khoa.
Nhưng cũng có những bài học lịch sử bước ra từ chính cuộc đời của những con người đã từng sống trong những năm tháng ấy.
Một người thương binh như Nguyễn Chung Bình chính là một “trang sử sống”.
Ở ông, thế hệ trẻ hôm nay có thể nhìn thấy hình ảnh của một lớp thanh niên đã từng lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ; đã từng chiến đấu ở một đất nước xa quê hương; đã từng đối mặt với bom đạn, thương tích và mất mát.
Và quan trọng hơn, có thể nhìn thấy ở ông một điều còn lớn hơn cả chiến tranh:
đó là nghị lực sống.
Sau những năm tháng cầm súng, ông tiếp tục cầm dụng cụ lao động.
Sau những ngày chiến đấu, ông trở về xây dựng gia đình.
Sau những mất mát, ông vẫn tiếp tục đóng góp cho cộng đồng.
Đó chính là cách một người lính tiếp tục “chiến đấu” trong thời bình.
Những phần thưởng không chỉ nằm trên giấy
Những đóng góp của Nguyễn Chung Bình được ghi nhận bằng nhiều phần thưởng, trong đó có Bằng khen của Bộ Quốc phòng, Huân chương Vì nghĩa vụ quốc tế, Huân chương Hữu nghị, Bằng khen của Bộ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội và Kỷ niệm chương Cựu chiến binh, cùng nhiều giấy khen khác.
Ông từng tham dự Hội nghị Người có công tiêu biểu toàn quốc năm 2012 và Hội nghị Người có công tiêu biểu và nhân chứng lịch sử năm 2025.
Nhưng có lẽ, phần thưởng lớn nhất của một người lính không phải lúc nào cũng là một tấm bằng hay một chiếc huân chương.
Đó có thể là ngày ông nhìn thấy gia đình bình yên.
Là khi những người trẻ lắng nghe câu chuyện của ông.
Là khi những ký ức về đồng đội được tiếp tục nhắc nhớ.
Và là khi những năm tháng tuổi trẻ đã hy sinh cho đất nước trở thành một phần ký ức không bị lãng quên.
Viết tiếp câu chuyện hòa bình
Chiến tranh đã lùi xa.
Những người lính năm nào giờ đã bước sang một thế hệ khác.
Nhưng lịch sử không bao giờ thực sự nằm lại phía sau.
Lịch sử hiện diện trong những vết thương của người thương binh.
Trong những câu chuyện mà các cựu chiến binh kể lại.
Trong những cái tên của những người đã nằm xuống mà đồng đội không bao giờ quên.
Và trong cuộc sống bình yên mà thế hệ hôm nay đang được hưởng.
Nguyễn Chung Bình đã đi qua một thời hoa lửa bằng tuổi trẻ của mình.
Ông trở về với một cơ thể mang thương tật 68%, nhưng nghị lực thì chưa bao giờ bị thương.
Từ người lính nơi chiến trường Bát Tam Băng đến người thương binh giữa đời thường, cuộc đời ông nhắc chúng ta rằng:
Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.
Đằng sau những ngày bình yên là tuổi trẻ của biết bao người đã từng lên đường.
Đằng sau những mái nhà yên ấm là những năm tháng của biết bao người đã từng chịu đựng mất mát.
Và đằng sau mỗi người thương binh trở về là một câu chuyện mà thế hệ sau cần biết, cần trân trọng và cần kể lại.
Câu chuyện của thương binh Nguyễn Chung Bình cũng là một câu chuyện như thế.
Một câu chuyện về tuổi trẻ, lòng yêu nước, tình đồng đội, nghị lực và sự cống hiến.
Một câu chuyện của thời hoa lửa.
Và cũng là một lời nhắc nhở thế hệ hôm nay hãy biết trân trọng từng ngày được sống trong hòa bình.
Bởi có những người đã dành cả tuổi thanh xuân của mình để chúng ta có được những tháng ngày bình yên ấy.



