Nguyễn Chung Bình – từ người lính trẻ đến người kể lại ký ức cho thế hệ sau
Nguyễn Chung Bình – từ người lính trẻ đến người kể lại ký ức cho thế hệ sau
Tháng 9 năm 1982, khi vừa học xong chương trình 9/12, Nguyễn Chung Bình tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ở tuổi mà hôm nay nhiều bạn trẻ còn đang đứng trước những lựa chọn đầu tiên của cuộc đời, ông đã rời gia đình để khoác lên mình màu xanh áo lính. Quyết định ấy được nuôi dưỡng từ truyền thống cách mạng của gia đình và tình yêu quê hương, đất nước.
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế về đơn vị cơ động thuộc Quân khu 9, Trung đoàn E501, Sư đoàn F388 và trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia, trên địa bàn tỉnh Bát Tam Băng. Những năm 1983–1985, đơn vị tham gia các chiến dịch mùa khô, cơ động và tiếp viện cho các đơn vị bạn. Với những người lính trẻ, đó là những ngày tháng của hành quân, thiếu thốn và hiểm nguy.
Trong một lần làm nhiệm vụ tiếp viện, ông Nguyễn Chung Bình bị thương. Sau thời gian điều trị và phục hồi sức khỏe tại Đoàn 44, Quân khu 9, ông trở về địa phương với tỷ lệ thương tật 68%, là thương binh hạng 2/4. Chiến trường đã lùi xa, nhưng vết thương và ký ức thì vẫn còn ở lại.
Điều khiến câu chuyện của ông Bình đáng nhớ không chỉ là những năm tháng chiến đấu, mà còn là cách ông bắt đầu lại cuộc đời. Năm 1986, ông tiếp tục học bổ túc văn hóa. Năm 1987, ông lập gia đình, tự học nghề để lao động và chăm lo cuộc sống. Mang thương tật suốt đời nhưng ông không chọn cách đầu hàng hoàn cảnh. Ông từng bước ổn định cuộc sống, tham gia Hội Cựu chiến binh và tiếp tục góp sức cho địa phương, trong đó có việc giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.
Có những câu chuyện lịch sử không cần lời lẽ quá lớn lao. Chỉ cần nghe một người lính kể về tuổi trẻ của mình, chúng ta đã có thể hình dung phần nào cái giá của hòa bình. Chiến tranh không chỉ có những chiến thắng trong sách. Chiến tranh còn có thương tật, chia ly, những gia đình chờ đợi và những người đồng đội không trở về.
Hôm nay, chúng ta được sống trong một thời đại mà việc học tập, đi lại, làm việc, kết nối với thế giới và theo đuổi ước mơ đã trở thành những điều rất bình thường. Nhưng sự bình thường ấy không tự nhiên mà có. Đằng sau nó là nhiều thế hệ đã trải qua những năm tháng mà hai chữ 'bình yên' từng là một ước mơ.
Thế hệ trẻ hôm nay cần làm gì? Trước hết là biết tìm hiểu lịch sử bằng sự chủ động. Hãy lắng nghe ông bà, cha mẹ, cựu chiến binh và những người có câu chuyện thật để kể. Hãy đến di tích, nghĩa trang, bảo tàng, nhà truyền thống. Khi được nghe một nhân chứng kể bằng chính giọng nói của mình, lịch sử sẽ không còn là những dòng chữ xa xôi.
Trong thời đại số, người trẻ còn có một lợi thế đặc biệt: khả năng lưu giữ và lan tỏa. Một cuộc phỏng vấn có thể trở thành podcast, một kỷ vật có thể được số hóa, một câu chuyện có thể trở thành video ngắn hoặc bài viết. Nhưng càng có khả năng lan tỏa, người trẻ càng phải có trách nhiệm với sự thật: kiểm chứng nguồn, tôn trọng nhân chứng, không cắt ghép sai nghĩa và không biến nỗi đau của người khác thành nội dung câu tương tác.
Những người lính năm xưa có một nhiệm vụ của thời đại mình. Người trẻ hôm nay có nhiệm vụ khác: học tập, sáng tạo, lao động, bảo vệ môi trường, xây dựng cộng đồng, giữ gìn văn hóa và góp phần đưa đất nước tiến lên. Cống hiến trong thời bình không nhất thiết phải là điều phi thường. Một người làm tốt công việc của mình, sống tử tế và có trách nhiệm cũng đang viết nên một câu chuyện đẹp.
Câu chuyện của thương binh Nguyễn Chung Bình vì thế không chỉ thuộc về quá khứ. Nó là lời nhắc rằng có những người đã gác lại tuổi xuân để chúng ta có một tuổi trẻ bình yên. Và khi đã được trao bình yên, chúng ta cần biết trân trọng, biết sống có ích và biết viết tiếp những trang mới bằng chính việc làm của mình.
Nguồn tham khảo
· Công an tỉnh An Giang, “Người lính năm xưa và ‘Câu chuyện thời hoa lửa’”, 02/06/2026.
· https://congan.angiang.gov.vn/nguoi-linh-nam-xua-va-cau-chuyen-thoi-hoa-lua


