Nguyễn Công Thản
Phạm Ngọc Hà
LIỆT SĨ NGUYỄN CÔNG THẢN – NGƯỜI LÍNH PHÁO BINH NẰM LẠI Ở KHE SANH
Liệt sĩ Nguyễn Công Thản sinh tháng 10 năm 1949. Tháng 3 năm 1967, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông lên đường nhập ngũ, mang theo tình yêu quê hương và trách nhiệm của người thanh niên đối với Tổ quốc.
Sau những ngày tháng huấn luyện, ông được biên chế vào C78 – F325, tức Đại đội 78 pháo binh, Sư đoàn 325. Từ đây, người lính trẻ bắt đầu những tháng ngày chiến đấu trên chiến trường miền Trung, nơi chiến tranh diễn ra vô cùng ác liệt.
Đơn vị của ông hoạt động tại khu vực Khe Sanh – Tà Cơn – Hướng Hóa, Quảng Trị. Giữa núi rừng Quảng Trị, những người lính pháo binh ngày đêm bám trận địa, cùng đồng đội vượt qua mưa bom, những chặng đường hành quân gian khổ và những ngày tháng thiếu thốn.
Trong những khoảng thời gian hiếm hoi giữa chiến trường, có lẽ Nguyễn Công Thản vẫn nhớ về quê nhà, nhớ gia đình và những người thân đang mong chờ ngày ông trở về. Với người lính xa quê, hình ảnh mái nhà, con đường làng và những người thân yêu luôn là nguồn động viên lớn lao.
Nhưng chiến tranh đã không cho ông cơ hội trở về.
Ngày 17 tháng 02 năm 1968, tại chiến trường Khe Sanh – Tà Cơn, Hướng Hóa, Quảng Trị, người lính pháo binh Nguyễn Công Thản đã anh dũng hy sinh.
Ông ra đi khi tuổi đời mới khoảng 18 tuổi – một tuổi đời còn quá trẻ. Những ước mơ của tuổi thanh xuân, những dự định cho tương lai và mong ước được trở về đoàn tụ với gia đình đã mãi mãi dừng lại nơi chiến trường Quảng Trị.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, Khe Sanh – Tà Cơn hôm nay đã trở thành những địa danh ghi dấu một thời chiến tranh. Nhưng với gia đình, cái tên Nguyễn Công Thản vẫn luôn là một ký ức thiêng liêng, gắn với một người con đã ra đi và không trở về.
Nếu còn các cựu chiến binh từng thuộc C78 – F325, những người từng chiến đấu tại Khe Sanh, Tà Cơn, Hướng Hóa, Quảng Trị trong năm 1967–1968, hoặc biết thông tin về trận đánh, nơi hy sinh và nơi an táng ban đầu của liệt sĩ Nguyễn Công Thản, gia đình rất mong nhận được những chia sẻ.
Một người đồng đội từng sát cánh, một địa danh, một trận đánh hay một ký ức nhỏ cũng có thể trở thành manh mối quý giá, giúp gia đình hiểu thêm về những ngày tháng cuối cùng của người lính trẻ.
Nguyễn Công Thản đã gửi lại tuổi xuân nơi Khe Sanh. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng sự hy sinh của người lính pháo binh năm ấy vẫn còn được gia đình, đồng đội và quê hương ghi nhớ. Mong rằng một ngày nào đó, những ký ức về ông sẽ được nối lại, để người thân có thể tìm được nơi ông đã nằm xuống và gửi đến ông một nén hương sau hơn nửa thế kỷ chờ đợi.



