NGUYỄN CỒNG THẮNG CỰU CHIẾN BINH

Trong một lần trò chuyện với ông Nguyễn Công Thắng, một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu, em đã được nghe ông kể lại những ngày tết nơi quân đội. Em đã hiểu thêm về những ngày Tết đặc biệt của người lính nơi chiến trường. Không giống như không khí sum vầy, ấm áp bên gia đình, cái Tết trong quân đội ngày xưa mang nhiều khó khăn nhưng cũng đầy ý nghĩa.
Ông kể rằng vào những ngày Tết, điều đầu tiên là tinh thần không được vui như bây giờ. Khi ấy không có điện thoại để liên lạc với gia đình, không thể gọi về quê hương. Thời đó các đơn vị không có điện thoại, mà các đơn vị khác cũng không có điện thoại di động, chủ yếu dùng bộ đàm để liên lạc với nhau. Vì vậy, nỗi nhớ nhà trong những ngày Tết càng trở nên da diết hơn.
Về chuyện ăn uống, ngày Tết cũng không có điều kiện như bây giờ. Không được ăn nhậu, không có thịt thà đầy đủ, chỉ có thêm một chút so với ngày thường như các hộp thịt hộp, mì tôm. Tuy có cải thiện hơn nhưng cũng không đáng kể. Điều quan trọng là dù là ngày Tết, người lính vẫn phải tập trung cao độ cho nhiệm vụ. Không khí Tết chỉ là những lúc hiếm hoi ngồi uống với nhau chén nước trà, động viên nhau cố gắng.
Ông còn kể về việc canh gác trong những ngày này. Khi đóng chốt, mọi người phải ở cách nhau vài chục mét để quan sát. Nếu địch xuất hiện thì phải nhanh chóng báo hiệu cho đồng đội. Trong lúc gác, tuyệt đối không được hút thuốc, vì khói thuốc có thể bay xa, khiến địch phát hiện vị trí. Nếu ở đầu gió, mùi thuốc có thể lan đi rất xa, còn nếu ở cuối gió thì chỉ những người phía sau mới không bị ảnh hưởng. Chính vì vậy, dù là một việc nhỏ như hút thuốc cũng có thể gây nguy hiểm nếu không cẩn thận.
Những ngày Tết trong quân đội tuy thiếu thốn và căng thẳng, nhưng tình đồng đội lại càng gắn bó. Họ cùng nhau chia sẻ từng khó khăn, động viên nhau vượt qua nỗi nhớ nhà và hoàn thành nhiệm vụ.
Qua câu chuyện ấy, em càng hiểu hơn về sự hy sinh thầm lặng của những người lính trong quá khứ. Những cái Tết xa nhà, thiếu thốn nhưng đầy trách nhiệm đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay. Em cảm thấy biết ơn và trân trọng hơn cuộc sống hiện tại, đồng thời tự nhủ sẽ cố gắng học tập và rèn luyện để xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã hy sinh.


