nguyễn công thuấn 1
CHUYẾN XE CHỞ THƯƠNG BINH LIỆT SỸ
Cuối mùa khô vào thời gian khoảng tháng 3 tháng 4 dương lịch, núi rừng Trường Sơn thường hay có những cơn mưa bất chợt, thời gian của một trận mưa thường ngắn, lượng nước cũng không nhiều, nhưng cứ sau một trận mưa như vậy là cũng đã đủ điều kiện để cho mặt đất trên đường Trường Sơn trở nên trơn trượt, có chỗ đã bị lầy lội, vì cả mùa khô suốt 6 tháng nắng nóng, xe ô tô chạy nhiều lên mặt đường, toàn là đất đồi núi cao nguyên vì vậy đất mặt đường đã trở thành một lớp bột đất nhỏ mịn, nơi nào khí hậu độ ẩm thấp thì lớp bột đất có thể dày 30 đến 40 cm, nếu sửa chữa ô tô vô tình đánh rơi dụng cụ đồ nghề cà lê mỏ lết sẽ bị chìm vào trong lớp bột đất đó là không tìm thấy dụng cụ nữa. Khí hậu ẩm ướt thì muỗi, vắt, bò cặp, côn trùng lại càng nhiều vì vậy bộ đội Trường Sơn thường bị sốt rét nhiều trong thời điểm giao mùa như thế này. Nhận hàng từ kho km 18 đường 24 kéo dài từ bờ Bắc sông Bạch vượt qua đèo 16, chạy ven theo chân cao nguyên Bolaven, vượt qua ngầm xi ca máng rẽ vào đường chín suối. Đêm nay bầu trời Trường Sơn không bình yên, pháo sáng của máy bay địch bắn cầm canh liên tục lên đường lúc sáng, lúc tối, xe chúng tôi không cần bật đèn gầm vẫn chạy được, trên tuyến đường phía trước, đường phía sau đều có tiếng bom đạn nổ ùng oàng, nhiều đoạn đường cây rừng cháy sáng rực, nham nhở, mùi khét nồng nặc của bom đạn trộn lẫn với mùi khét của xăng dầu cao su từ những chiếc xe ô tô bị địch bắn cháy, đi qua những đoạn đường này không khí thật ngột ngạt. Hướng hành quân xe tôi đang tiến vào là khu vực đất thuộc binh trạm 50. Theo như thông báo của các đồng chí bộ đội công binh, bộ đội thông tin của binh trạm, thì xe phải vượt qua một đoạn đường thuộc ngã ba của đường số 232 từ đất lào để sang Campuchia, khu vực ngã ba đường số 232 là một trọng điểm ác liệt, máy bay của địch săn cầm canh ngày đêm để chặn quân ta để khó vượt qua trọng điểm đó, vì thế khu vực ngã ba bộ đội Trường Sơn bố trí một trận địa pháo cao xạ 37 ly để hỗ trợ mỗi khi xe vận tải tiến vào và bộ đội ta hành quân qua. Xe tôi dừng lại ở trạm trực hộ tống đường của binh trạm, vì phía ngã ba đường số 232 chiều tối hôm nay bị máy bay địch đánh phá dữ lắm, đường còn tắc không biết đơn vị pháo cao xạ 37 ly có sao không, hệ thống thông tin còn đang bị gián đoạn nên còn chờ lệnh của binh trạm. Đến lúc 22:00 đêm đồng chí trực ban hộ tống đường nhận được lệnh của đồng trí binh trạm trưởng đường số 232 vẫn còn tắc vì có nhiều hố bom địch bắn trúng phá hủy mặt đường, đơn vị pháo cao xạ 37 ly bị lộ mục tiêu lên máy bay đánh phá bị thiệt hại có nhiều đồng chí pháo binh bị thương và có cả các đồng chí đã hy sinh, binh trạm đang tập trung quân số để cứu chữa thương binh và làm công tác tử sĩ, vì số thương vong của đơn vị pháo nhiều, anh em quân y giao liên không vận chuyển về trạm phẫu thuật kịp, từ chỗ xe tôi dừng đi đến chỗ đơn vị pháo cao xạ bị oanh kích chừng khoảng 10 km, lúc này đồng chí binh trạm trưởng tôi nhớ đồng chí tên là Cao Đôn Luân ra lệnh xe của tôi phải hạ hàng xuống rừng, dùng chiếc xe của tôi tiến lên phía trận địa để chở thương binh và các đồng chí hy sinh về tuyến, sau thực hiện mệnh lệnh của đồng chí binh trạm trưởng, lực lượng công binh thông tin và các chiến sĩ hậu cần của binh trạm đã tập trung bốc dỡ 5 tấn hàng trên xe tôi xếp xuống rừng và che đậy ngụy trang cẩn thận. Tôi và một số đồng chí quân y, công binh thông tin của binh trạm tiến về khu trận địa pháo cao xạ, hiện trường trận địa ngổn ngang còn hai khẩu pháo đang bốc cháy, thương binh và tử sĩ rất nhiều, các đồng chí quân y tập trung cứu chữa băng bó cho thương binh, các đồng chí công binh thì làm công tác tử sĩ, tức là gói xác các đồng chí đã hy sinh vào tăng và đưa vào các túi polyetylen, đến khoảng 24 giờ thì mọi công việc đã ổn, mọi người đưa thi hài các đồng chí liệt sĩ và thương binh lên xe của tôi, các đồng chí liệt sĩ xếp nằm dưới sàn xe các đồng chí thương binh thì mỗi đồng chí nằm trên một cái võng hoặc một cái cáng. Xe xuất phát quay trở lại trạm phẫu thuật phía sau hậu cứ cách trận địa khoảng 26 km, đoạn đường không dài nhưng nhiều đèo dốc, suối ngầm, lại là đêm khuya trên trời máy bay địch vẫn bắn pháo sáng cầm canh để tìm mục tiêu, vì trên xe chở 31 đồng chí trong đó có 13 đồng chí liệt sĩ 18 đồng chí thương binh nặng có, nhẹ có nên xe không dám chạy nhanh, lên dốc xe không dám lấy đà vì vậy có những cái dốc trơn xe bị platile (trơn trượt) không lên được, tôi lại phải dùng cáp tời buộc vào cây to trên đỉnh dốc, xuống nổ máy cho ô tô bò lên nhờ sự trợ giúp của cáp tời. Đi cùng trên xe đưa thương binh liệt sĩ về trạm phẫu thuật phía sau có mấy đồng chí quân y và công binh của binh trạm đi cùng tôi, nhưng các đồng chí lại không có chuyên môn về ô tô nên cũng không hỗ trợ được gì cả, đoạn đường chỉ có 26 km mà khi xe về đến trạm phẫu thuật thì trời đã tang tảng sáng khoảng 4:00 sáng hôm sau, đến cổng của trạm phẫu thuật các đồng chí quân y trạm đã chờ đón sẵn sàng, mọi người ai nấy đều mệt mỏi nhưng mọi thao tác rất khẩn trương để đưa các đồng chí thương binh vào hầm cứu chữa còn các đồng chí liệt sĩ thì trạm làm công tác chuẩn bị theo quy định của chiến trường rồi đưa các đồng chí đi an táng. Tôi nhớ mãi đồng chí Mùi là chính trị viên của đơn vị pháo cao xạ quê ở Vĩnh Phúc, mặc dù bản thân đồng chí Mùi cũng bị thương rất nặng nhưng dọc đường hành quân về phía sau đồng chí Mùi vẫn động viên anh em thương binh cố gắng lên về trạm các đồng chí quân y sẽ băng bó chữa trị cho mau khỏi, rồi chúng ta trở về đơn vị tiếp tục chiến đấu. Thế nhưng khi đưa đồng chí Mùi về đến trạm, do mất nhiều máu nên đồng chí Mùi đã hi sinh ngay trên tay của các đồng chí quân y. Trạm phẫu thuật lúc đó vào khoảng 5:00 sáng, trời sáng rõ mọi công việc tương đối ổn định các đồng chí quân y trạm phẫu thuật tiền phương tập trung vào chuyên môn, còn tôi và mấy đồng chí công binh quân y của binh trạm hoàn thành nhiệm vụ đưa thương binh liệt sĩ về tuyến sau an toàn, chúng tôi ăn tạm mấy phong lương khô, nghỉ ngơi một chút cho lại sức, đêm hôm sau chúng tôi quay về địa điểm, hàng trên xe tôi hạ xuống anh em lại bốc hàng lên xe và tôi lại tiếp tục chở hàng vào mặt trận B2 theo kế hoạch, nơi ấy các chiến sĩ giải phóng quân và đồng bào miền Nam vẫn đang chờ đợi chúng tôi.Mùa khô trên núi rừng Trường Sơn. Tại nơi an nghỉ vĩnh hằng xin kính chào vĩnh biệt 14 liệt sĩ đã hy sinh vì tổ quốc.



