Bài viết

Nguyễn Công Thuận (1)

Gia Lai09/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thực hiện kế hoạch của thủ trưởng Trung đoàn 11, ô tô vận tải mở một đợt tổng công kích vận chuyển chiến lược để đưa vũ khí súng đạn phương tiện chiến đấu quân trang quân dụng quân y để phục vụ cho chiến dịch mùa Xuân năm 1972. Tất cả các mặt hàng quân sự đã được các đơn vị vận tải của tổng cục hậu cần Bộ quốc phòng vận chuyển vào đến các kho bãi tại tỉnh Quảng Bình. Nhiệm vụ của đoàn vận tải quân sự Quang Trung tức là Đoàn 559 chúng tôi nhận hàng từ tỉnh Quảng Bình rồi vượt các cửa khẩu như: Đường số 9, đường số 10, đường số 12, cổng trời, đường 20 Quyết Thắng, sau đó vượt vào Trường Sơn để đem các mặt hàng quân sự đó phục vụ cho bộ đội giải phóng ở các chiến trường Quân khu 7, quân khu 9 và cả chiến trường nước bạn như Lào và Campuchia. Ngày nghỉ, đêm đi, ban ngày giấu xe vào rừng và vào các lùm cây vì ban ngày các cửa khẩu đều bị máy bay B52 của Mỹ đánh bom giải thảm, cứ khoảng 15 đến 20 phút chúng đánh một lần, mỗi lần ba chiếc máy bay B52 nhằm cắt đứt con đường không cho các đoàn xe vận tải vượt qua cửa khẩu. Dọc đường Trường Sơn máy bay tàu càng (loại 2 thân) của Mỹ quần đảo để tìm mục tiêu cho F4 đánh phá, còn ban đêm thì C130 của Mỹ tìm các đoàn xe vận tải để bắn phá, máy bay trinh thám thì bắn pháo sáng thả cây thu phát tức là cây ăng-ten thu tiếng động hoặc thu nhiệt độ nóng của ống xả ô tô nếu phát hiện được mục tiêu thì C130 sẽ bắn 2 loại đạn: 1 loại đạn 20 ly bắn hàng loạt và 1 loại đạn 40 ly bắn phát 1, bộ đội Trường Sơn gọi là bắn liên thanh và bắn tắc cú, chúng đánh rất dai nếu đã phát hiện rõ mục tiêu rồi thì phải đánh phá bằng được mục tiêu đó mới thôi nếu bắn mãi mục tiêu không cháy chúng sẽ gọi F4 đến đánh bom phát quang bom cháy đến khi mục tiêu bốc cháy mới thôi. Để thực hiện kế hoạch tổng công kích, trung đoàn đặt mục tiêu thời gian vận chuyển mỗi chuyến hàng cả đi và về là 5 ngày đêm cho một chuyến xe, nếu đồng chí nào lái xe vượt khung tăng chuyến giảm được thời gian đưa được nhiều hàng vào các chiến trường phía trong sẽ được trung đoàn khen thưởng và cấp giấy chứng nhận dũng sĩ diệt Mỹ. Là lái xe mới vào chiến trường được 2 mùa vận chuyển, tuổi đời mới 20 sức trai còn rất khỏe, tay lái cũng đã vững vàng vì thế mà trong đợt tổng tấn công, công kích phục vụ chiến trường của mùa khô xuân năm 1972 này tôi cũng là chiến sĩ lái xe đã được trung đoàn tặng ba giấy chứng nhận dũng sĩ diệt Mỹ, ba giấy chứng nhận lái xe năm tốt và một giấy chứng nhận thanh niên tích cực làm theo di chúc Bác Hồ. Chuyến xe cuối năm âm lịch, chỉ còn không đầy một tuần nữa là đến Tết Nguyên Đán, Tết Cổ Truyền của dân tộc. Hôm ấy ngày mùng 10 tháng 2 năm 1972 tức là ngày 26 tháng 12 Tân Hợi, anh Tuấn là trung đội phó quê huyện Yên Mô, tỉnh Ninh Bình thấy tôi đang chuẩn bị kỹ thuật xe máy để đi lấy hàng đi chuyến cuối năm, đem hàng vũ khí vào kho 48 làng Hồi rồi trở về khu tập kết của đơn vị để đón giao thừa đón tết, anh Tuấn bảo tôi chuyến xe cuối năm anh đi cùng Thuận nhé, hai anh em thỏa thuận với nhau xong tôi xuống khu hầm hậu cần của đơn vị nhận lương khô đồ hộp và xuống hầm vật tư lấy một số vật liệu dự phòng để thay thế khi xe mình hoặc xe của đồng đội bị sự cố kỹ thuật, vì anh Tuấn là cán bộ trung đội ngồi cùng xe với tôi anh còn phải hộ tống phụ trách cả đoàn xe của đơn vị. Ngay đêm hôm đó lấy hàng xong xe tôi và xe các đồng đội khác lên tuyến đường cần mẫn vượt mọi khó khăn, băng qua muôn núi ngàn sông, trèo đèo lội suối vượt qua mưa bom bão đạn, nhằm chiến trường thẳng tới. Đêm thứ nhất, rồi đêm thứ hai đoàn đi trong đêm đen chỉ với chiếc đèn gầm, pháo sáng địch bắn tìm mục tiêu trên các tuyến đường bom đạn khắp mọi nơi, trong đoàn đã có xe hư hỏng, xẹp lốp, vỡ két nước, có xe không vào đến kho hàng phải nằm lại trên tuyến đường chờ thợ kỹ thuật đến cấp cứu, riêng tôi may mắn xe và hàng hóa đã vào đến kho trả hàng an toàn. Sau khi trả hàng xong anh Tuấn bảo tôi "Em cho xe giấu vào mang cá, ăn uống gì đi rồi tìm hầm đi ngủ, anh đi khắc phục mấy xe của trung đội bị hư hỏng rồi anh em mình về kịp đón Tết". Ở đơn vị, chiều 29 Tết anh Tuấn nói là "Các xe hư hỏng đã được khắc phục cơ bản rồi, có thể về đơn vị được, còn những hư hỏng nặng về đơn vị thợ sẽ khắc phục sau. Em chuẩn bị để anh em mình ra về", tâm lý về nhanh để kịp về đơn vị thôi thúc làm tôi tự tin hơn nên tay lái cũng vững vàng hơn, hai anh em vừa đi vừa chuyện trò về quê hương gia đình, về phong tục tập quán đón tết giống nhau, khác nhau ở Hải Dương và Ninh Bình. Qua đêm 29 Tết an toàn, đêm 30 Tết còn cách đơn vị khoảng 100 km nữa anh Tuấn bảo tôi "Đêm nay anh em mình phấn đấu về đơn vị trước khi trời sáng", anh Tuấn vừa nói xong thì một luồng ánh sáng chạy dài trước đầu xe và kèm theo những tiếng nổ đanh và chắc nịch, vì trước đó xe tôi vừa vượt qua một rừng le, bây giờ đang chuẩn bị vượt qua một bãi trống dừng khộp, về mùa khô cây cối rụng hết lá như cây bàng ở quê nhà, hai anh em không ai bảo ai điều gì nhưng chúng tôi đều hiểu rằng máy bay C130 đã phát hiện được xe của tôi rồi, có thể nó phát hiện được xe bằng ánh sáng của đèn gầm hoặc bằng nhiệt độ nóng của ống xả ô tô, anh Tuấn bảo tôi "Không kịp nữa rồi Thuận ơi, bỏ xe". Tôi cầm súng AK chạy ra khỏi xe còn anh Tuấn khoác được cái đèn pin vào cổ, hai anh em chạy theo đường tuyến tìm hầm trú ẩn, chạy một đoạn khá xa thấy có một căn hầm hai anh em vào trú ẩn. Ngoài trời sáng rực vì pháo sáng, bom đạn ùng oàng nổ chát chúa liên hồi vì nó chưa đánh trúng mục tiêu, khoảng 30 phút sau thấy tiếng F4 gầm rú đầy trời anh Tuấn bảo "Anh em mình may mắn sống chứ xe chắc chắn là sẽ cháy vì C130 bắn không cháy nó gọi F4 đến cắt bom để hủy diệt", thế rồi trận đánh kết thúc sau khi bầu trời không còn tiếng máy bay, dưới rừng Trường Sơn xe tôi đã bị cháy trở thành một quầng lửa sáng khổng lồ, lúc đó khoảng 3 giờ, hai anh em sợ đi bộ ban đêm ở trong rừng không an toàn đành ngồi lại trong hầm. Đến khi trời mờ sáng đi bộ dọc theo đường tuyến tìm xem có gặp bộ đội thông tin hoặc công binh trực hộ tống đường để nhờ trợ giúp, rất may gặp được một đồng chí bộ đội thông tin của kho dã chiến cách địa điểm xe cháy khoảng 3 km, đồng chí đó nói đêm hôm qua có biết trên tuyến đường có sự cố nên sáng nay đi kiểm tra, gặp được hai anh em lái xe kể lại biết rõ sự việc nên không đi đến chỗ xe cháy nữa vì đường tuyến cũng bị hỏng do bom đạn cày xới, nhưng vì rừng mùa khô nên các lái xe lại tự mở đường tránh để đi. Thế là sáng mùng 1 Tết tôi và anh Tuấn không kịp về đơn vị, ở lại ăn tết với các đồng chí bộ đội kho dã chiến, gọi là ăn tết chứ các đồng chí bộ đội kho cũng không có gì chủ yếu là lương khô đồ hộp và bát canh rau rừng tự đi kiếm được. Đêm mùng 1 Tết hai anh em chào chia tay các đồng chí bộ đội kho, cảm ơn họ đã giúp đỡ trong ngày mùng 1 Tết, hai anh em ra đường tuyến chờ xe của các đơn vị từ trong ra rồi đi nhờ để về đơn vị. Tết Trường Sơn là như thế đấy, mùa Xuân Trường Sơn là như thế đấy. Bộ đội Trường Sơn ngẫu hứng tự sáng tác thơ rằng: Trường Sơn khắc nghiệt lắm ai ơi. Ngày nắng cháy lưng đỏ đất đồi. Đêm rét thấu xương lòng tê buốt. Nhưng mầm cách mạng vẫn xanh tươi. Trường Sơn vang động tiếng hát cười. Của bao cô gái tuổi 20. Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Mà lòng phơi phới dậy tương lai. Cho hòa bình hạnh phúc ngày mai.

Đợt vận chuyển tổng công kích mùa khô năm 1972 được kết thúc vào cuối tháng 4 năm 1972, trung đoàn 11 được ra Quảng Bình từ đầu tháng 5 để củng cố kỹ thuật nhận thêm xe mới, lái xe mới để chuẩn bị cho mùa khô năm 1973.Kết quả : 1972 được cấp 1 giấy chứng nhận dũng sĩ diệt Mỹ 1973 được cấp 2 giấy chứng nhận dũng sĩ diệt Mỹ 1975 được cấp ba giấy chứng nhận lái xe 5 tốt là tháng : 1,2,3. --- Và một số giấy tờ khen thưởng khác .Đường Trường Sơn năm 1972.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn