Nguyễn Công Thuận
TRẬN BOM B52 TẠI KHO KRH2 VÀ TRẬN ĐÁNH NGẦM KHE RINH, KHE TANG, MIỀN TÂY TỈNH QUẢNG BÌNH.
Thực hiện mệnh lệnh của tư lệnh: Chiến trường chuẩn bị vũ khí, súng đạn, cơ sở vật chất, lương thực thực phẩm cho quân giải phóng đánh lớn tại mặt trận Thượng Đức - Quảng Nam, đó là nội dung mệnh lệnh hành quân của đồng chí chỉ huy tiểu đoàn. Trước giờ đoàn xe xuất phát, đại đội tôi được lệnh vượt đèo Đá Đẽo để vào kho KRH2 để nhận vũ khí, kho này nằm ở rừng Trường Sơn thuộc bản Hung, huyện Tuyên Hóa miền Tây tỉnh Quảng Bình, cả đêm hôm nay đoàn xe qua phà Xuân Sơn, vượt sông Son (Sông Son bây giờ là khu du lịch Phong Nha - Kẻ Bàng của tỉnh Quảng Bình). Leo đèo Đá Đẽo qua ngầm khe Tang, khe Dinh vào kho KRH2, đây là kho vũ khí lớn từ miền Bắc chuyển vào, là kho tuyến đầu của đường Trường Sơn Tây. Nơi đây đế quốc Mỹ thông qua tin tình báo, chúng cho đây là khu phi quân sự cần phải khống chế, vì thế khu rừng này thường xuyên bị máy bay B52 của Mỹ đánh bom rải thảm, máy bay tàu càng trinh sát ban ngày bắn pháo sáng ban đêm nhằm khống chế tối đa sự hoạt động vận tải của các đoàn xe ra mặt trận. Nhân dân bản Hung chủ yếu là người dân tộc Khùa, do máy bay địch đánh phá ác liệt nên người dân phải bỏ bản vào hang đá sinh sống tránh thiệt hại thương vong. Khu rừng Trường Sơn nơi đây chủ yếu là núi đá xanh, có rất nhiều hang động, cái hang mà người dân bản vào trú ẩn gọi là hang Châu diện tích hang ước chừng có sức chứa được một tiểu đoàn quân khoảng 500 người. Buổi sáng hôm ấy trời trong xanh, dưới tán cây rừng nguyên sinh rậm rạp, nhiều cây cổ thụ có đủ điều kiện che kín để xe chúng tôi vào kho nhận hàng mà máy bay Mỹ không phát hiện được, trừ trường hợp bộ đội nấu cơm để khói bốc nên thì máy bay Mỹ sẽ phát hiện được vì thế khi nấu cơm chúng tôi phải sử dụng bếp Hoàng Cầm để không bị lộ mục tiêu, trung đội tôi trong buổi sáng đã nhận hàng đầy đủ, đưa xe vào vị trí tập kết, ngụy trang xe cẩn thận cho xe dấu vào mang cá. Đến giờ ăn cơm trưa các đồng chí nuôi quân thông báo "Lái xe nào đã chuẩn bị xe xong thì đi ăn cơm, còn đồng chí nào chưa lấy hàng xong thì ăn sau, tránh tập trung đông người đề phòng địch bắn phá bất ngờ". Ăn cơm xong, tôi và Lợi quê ở xóm Vang, xã Cộng Hòa, huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương cùng học và cùng vào Trường Sơn, cùng ở một đại đội, hai anh em rủ nhau xuống dòng suối cách hang khoảng 200 m để tắm giặt vì đêm nay sau khi đơn vị nhận hàng xong là chúng tôi sẽ hành quân vượt vào Trường Sơn, tắm và giặt quần áo xong hai anh em phơi quần áo lên tán các lùm cây leo trên bờ suối, tôi và Lợi lên một hòn đá to lớn bên bờ suối ngồi chờ cho quần áo khô rồi nên hang, trong khi ngồi chờ khô quần áo Lợi nặn những mụn trứng cá ở trên mặt cho tôi, Lợi còn nói dạo này mặt đồng hương nhiều trứng cá quá. Hai anh em đang vui vẻ nhìn lên bầu trời Trường Sơn trong xanh bát ngát, không gian thật yên tĩnh, có thể linh tính mách bảo, tôi bảo với Lợi chúng mình lên hang thôi trời trong xanh thế này dễ có B52 giải thảm bom, hai anh em đi thu quần áo còn ướt chúng tôi leo lên hang đi được 50 m đang leo lên dốc để về hang tôi và Lợi gặp hai bạn lái xe cùng đại đội là Tân và Thoa, hai bạn này cùng quê Thanh Hóa cũng vào Trường Sơn năm 1971 với chúng tôi, chào hỏi nhau xong Tân và Thoa nói: "Chúng tôi xuống suối tắm giặt, chứ vừa lấy hàng ra và sửa xe xong người có nhiều dầu mỡ". Tôi nói "Các bạn tắm rửa nhanh lên chứ từ sáng đến giờ đất trời im ắng, thằng OV10 tàu càng cứ lượn đi lượn lại mà nó chưa kiếm được mục tiêu". Tân và Thoa xuống suối tắm, tôi và Lợi đã lên đến hang, đường lên hang đá tương đối dốc người đi trên hang xuống phải đi kiểu ngửa về phía sau còn người đi dưới suối lên hang phải cúi khom thì mới đi lên được, độ cao của hang so với mặt nước suối khoảng 50 m, đường lên thật dốc mà lại là kiểu đường mòn đi phải lựa theo lèn đá thật khó khăn. Đất trời đang yên tĩnh không nghe thấy tiếng động cơ máy bay, bỗng tiếng bom nổ đanh chắc liên hồi làm vỡ tan bầu không khí của núi rừng Trường Sơn, bom nổ liên tiếp, bom phá, bom bi, bom khoan, bom cháy, những người có mặt trong hang kêu lên B52 rải thảm rồi, lúc này nhìn qua kẽ lá của rừng cây trên bầu trời có hai vệt khói trắng, như vậy là hai thằng B52 cứ một thằng rải khoảng 30 tấn bom thì hai thằng là 60 tấn bom nên mới nhiều bom như thế, đánh xong máy bay bỏ đi nhưng bom vẫn còn nổ vì trong số bom đó có cả bom nổ chậm cộng thêm cơ số đạn ở trên xe của những xe trúng đạn bốc cháy tự nổ, vì thế mà sau cả tiếng đồng hồ máy bay bỏ đi mà không ai dám ra khỏi hang. Chờ đến khi yên tĩnh không còn tiếng nổ của bom đạn nữa chúng tôi được lệnh xuống hang để khắc phục hậu quả, nhìn cảnh đạn bom hoang tàn trên mặt đất không còn sự sống nhưng không ai sợ hãi vì bom đạn với chúng tôi cũng là bình thường như cơm bữa. Tất cả đơn vị đi tìm Tân và Thoa hi vọng còn sống bỗng có người kêu lên " trời ơi Hai đứa chúng nó nằm đây rồi vô cùng thương tiếc chúng mày ơi ", đó là tiếng của anh Tân trung đội trưởng quê thành phố Vinh (đơn vị gọi anh là Tân Cầu Đước vì nhà anh ở gần cầu Đước), mọi người chạy lại nhìn thấy hai bạn đã hy sinh trên người chỉ mặc một cái quần lót, hai bạn đang tắm bị bom bất ngờ không kịp chạy đi tránh trú, thân hình rách nát không còn nguyên vẹn trông thật tang thương cảm động Lệ rơi , chúng tôi tập trung đưa hai liệt Sĩ lên hang để làm khâm liệm, một bộ phận tháo vỏ hòm đạn đóng cho mỗi bạn một cái hòm một bộ phận khác khắc phục những xe hư hỏng để rồi đơn vị còn phải hành quân. Hai xe của tôi và xe của Lợi bị hư hỏng nhẹ, xe tôi bị thủng hai cái lốp cầu sau do bom bi găm vào. kết quả trận B52 hôm đó đơn vị hi sinh hai người, cháy mất 4 xe ô tô. Tất cả mọi công việc được chuẩn bị hoàn tất, số xe trong kho đã lấy hàng xong nếu không có trận B52 đó thì đêm nay đơn vị hành quân, nhưng còn hai bạn Tân và Thoa đơn vị chưa làm xong công tác liệt sĩ vì thế đêm nay cả đơn vị phải di chuyển sang khu rừng khác đề phòng nó đánh tiếp. Một số người đưa hai liệt sĩ Tân và Thoa về nơi an nghỉ vĩnh hằng. Vĩnh biệt chào đồng đội tại nghĩa địa của bản Hung, đưa vào đó an táng để thuận tiện sau này đơn vị còn quy tập các bạn về nghĩa trang Trường Sơn. Buổi chiều hôm sau, do sự khẩn cấp của mặt trận đoàn xe chúng tôi được lệnh xuất phát sớm hơn dự kiến. Khoảng 16 giờ chiều khi ông mặt trời chưa xuống núi chúng tôi hành quân đoàn xe trở lại khe Ve, khe Rinh, khe Tang, leo đèo Đá Đẽo để vượt cửa khẩu đường 20 Quyết Thắng sang Lào, đi theo đường Tây Trường Sơn qua ngầm khe Dinh đến đoạn đường tương đối bằng phẳng nhưng rừng cây thưa thớt, có nhiều đoạn trống trải bỗng có chiếc máy bay OV10 xuất hiện, nó phát hiện được mục tiêu nó bắn liền hai quả pháo hiệu, biết rằng đã bị lộ chỉ huy đơn vị ra lệnh khẩn trương giấu xe vào các mang cá trong những khu rừng rậm, nhanh chóng các xe tản đi mọi nơi, xe tôi cũng đã kịp giấu vào lùm cây to nhưng ở gần bãi trống. Khi bọn máy bay F4 xuất hiện thì cả đoàn xe đã sơ tán xong, mất mục tiêu lúc này F4 thi nhau bổ nhào phóng rocket cắt bom bừa bãi xuống khu rừng xung quanh, hai quả pháo hiệu của thằng OV10 chỉ điểm, thấy bom đánh nhiều ở khu vực xe mình đang giấu tôi chạy đi xa xe để tránh thương vong, thấy tôi chạy anh Len và anh In là người dân tộc quê ở Lạng Sơn và Sơn La cũng chạy theo tôi, vừa chạy tôi vừa để ý xem nó cắt bom hướng nào còn tránh vì tôi đã nắm được quy luật máy bay F4, phải bổ nhào thì mới cắt được bom, thấy tiếng máy bay rít mạnh bổ nhào nhìn lên tôi thấy nó cắt một quả bom to rơi từ bụng máy bay xuống được một đoạn thì quả bom mẹ vỡ ra làm hai mảnh tôi kêu to "Nó thả bom bi đấy các anh ơi! Nằm xuống". Tôi chạy trước thấy có một rãnh nước chảy từ trên đồi xuống rãnh thấp hơn mặt đất khoảng 30 cm tôi lăn tròn xuống rãnh nước đó. Hàng trăm quả bom bi con nổ giòn giã như ngô rang, cứ thế nó đánh đến khi có xe cháy nó mới bỏ đi, sau trận bom may mắn tôi không bị thương, anh Len và anh In bị bom bi găm vào mông vào đùi vì hai anh nằm ở trên mặt đất bằng phẳng, cả đoàn cháy hai xe trong đó có xe của tôi lái còn lại một số xe khác xẹp lốp, thủng két nước, vỡ bình xăng dầu, đơn vị phải khắc phục sửa chữa và sau đó lại tiếp tục hành quân.Còn anh Len và anh In được đưa vào trạm quân y điều trị vết thương.


