Nguyễn Công Trứ – Vị quan của nhân dân và những dòng kinh xanh
Nguyễn Công Trứ là một nhân vật độc đáo trong lịch sử nhà Nguyễn – một con người mang trong mình cả chí nam nhi của một nhà quân sự và tâm hồn phóng khoáng của một thi sĩ. Tuy nhiên, di sản lớn nhất mà ông để lại chính là công cuộc khẩn hoang, lấn biển tại vùng Ninh Bình và Thái Bình. Với tư duy của một nhà kinh tế và quân sự, ông hiểu rằng muốn đất nước yên ổn thì dân phải có ruộng, phải có cơm ăn.
Ông đã huy động hàng vạn dân nghèo, tự mình lội bùn, cắm cọc, ngăn nước mặn để khai phá vùng đất sình lầy thành hai huyện trù phú là Kim Sơn và Tiền Hải. Những dòng kinh xanh ngắt và những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay hiện nay chính là thành quả từ bàn tay và khối óc của ông. Khi làm quan, ông sẵn sàng xông pha trận mạc bình định loạn lạc, nhưng khi về với dân, ông lại giản dị và gần gũi. Có lúc bị giáng xuống làm lính trơn, ông vẫn vui vẻ lên đường mà không một lời than vãn: "Lúc làm tướng tôi không lấy thế làm vinh, thì nay làm lính tôi cũng không lấy thế làm nhục". Nguyễn Công Trứ là bài học về sự dấn thân, lòng nhiệt huyết và tư tưởng lấy dân làm gốc trong công cuộc kiến thiết quốc gia.



