Nguyễn Đình Bảng - Thời hoa đỏ
"Thời hoa lửa" không chỉ là một cụm từ, mà là một biểu tượng rực rỡ và đau thương trong tâm thức người Việt. Đó là những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi mà "tất cả cho tiền tuyến", khi những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi gác lại bút nghiên, xa rời ghế nhà trường để dấn thân vào nơi khói lửa.
1.Màu hoa đỏ và sắc áo xanh
Những năm 1960 - 1970, hoa phượng vẫn nở đỏ rực sân trường, nhưng tiếng ve kêu không còn báo hiệu một kỳ nghỉ hè yên ả. Nó báo hiệu những đợt lên đường. Câu chuyện thời hoa lửa bắt đầu từ những tờ đơn tình nguyện viết bằng máu, từ những chiếc ba lô con cóc sờn vai và những đôi dép cao su đạp bằng dãy Trường Sơn hùng vĩ.
"Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước Mà lòng phơi phới dậy tương lai" — (Tố Hữu)
2. Những đóa hoa trên tuyến đường huyết mạch
Nhắc đến thời hoa lửa, không thể không nhắc đến những nữ thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc hay Hang Tám Cô. Họ là những cô gái mười tám, đôi mươi:
Công việc: San lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua, đối mặt với cái chết trong từng tích tắc.
Tinh thần: Giữa tiếng bom gầm rú, họ vẫn hát, vẫn cười, vẫn soi đường bằng chính niềm tin sắt đá của mình.
Họ chính là những "bông hoa rực rỡ nhất" nở giữa vùng đất cháy, dùng tuổi xuân để dệt nên màu xanh bình yên cho đất nước.
3. Lý tưởng sống: Khát vọng và Hy sinh
Cái hay của câu chuyện thời hoa lửa không nằm ở sự bi lụy, mà nằm ở vẻ đẹp của lý tưởng.
Tình yêu thời chiến: Đôi khi chỉ là ánh mắt nhìn nhau vội vã qua ô cửa xe tải, là những lá thư viết vội trên giấy tay, mất hàng tháng trời mới đến tay người nhận. Tình yêu lồng trong tình yêu đất nước.
Sự lạc quan: Trong hầm chữ A, dưới ánh đèn dầu hỏa, họ vẫn đọc thơ, vẫn học bài, vẫn mơ về một ngày hòa bình được trở lại giảng đường.
Một di sản để lại
Câu chuyện về thời hoa lửa không bao giờ cũ. Nó nhắc nhở chúng ta rằng: Hòa bình hôm nay được đổi bằng sắc đỏ của máu và sắc lửa của những trái tim nồng cháy. Đó là thời đại mà cái tôi cá nhân hòa vào cái ta chung của dân tộc, tạo nên một bản hùng ca bất diệt.



