NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU (1)
Nguyễn Đình Chiểu (1822–1888), còn gọi là Cụ Đồ Chiểu, là một nhà thơ, nhà văn hóa lớn của Việt Nam. Ông sinh ngày 1/7/1822 tại Gia Định, trong một gia đình có truyền thống nho học. Cha ông là Nguyễn Đình Huy, từng làm quan dưới thời Lê Văn Duyệt.
Năm 1843, ông đỗ Tú tài tại Gia Định. Năm 1847, ông ra Huế học tiếp nhưng phải trở về chịu tang mẹ và bị mù trên đường đi. Dù mất đi ánh sáng của đôi mắt, ông vẫn giữ vững nghị lực, tiếp tục học tập và cống hiến cho xã hội.
Sau đó, ông học nghề y, mở trường dạy học và bốc thuốc chữa bệnh cho nhân dân. Khi thực dân Pháp xâm lược Nam Kỳ, Nguyễn Đình Chiểu dùng ngòi bút của mình để cổ vũ tinh thần yêu nước và đấu tranh chống giặc.
Ông để lại nhiều tác phẩm có giá trị như Lục Vân Tiên, Ngư Tiều vấn đáp y thuật, Dương Từ – Hà Mậu, đặc biệt là Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc – tác phẩm tiêu biểu ca ngợi tinh thần chiến đấu của người nông dân Việt Nam.
Nguyễn Đình Chiểu qua đời ngày 3/7/1888 tại Ba Tri, Bến Tre, hưởng thọ 66 tuổi. Năm 2022, ông được UNESCO vinh danh là danh nhân văn hóa nhân kỷ niệm 200 năm ngày sinh.
Nguyễn Đình Chiểu là tấm gương sáng về nghị lực, lòng yêu nước và tinh thần vì nhân dân, có đóng góp to lớn cho văn học và văn hóa dân tộc.



